“Vậy em trả lời như thế nào?” Người đàn ông ân cần dụ dỗ, lại dựng lỗ tai lên.
Nụ hôn của anh không bá đạo và cường thế giống trước kia, ngược lại trở nên dịu dàng lại lưu luyến, giống như bưng lấy bảo bối quý giá nhất của đời này, nhẹ nhàng dùng sức sẽ rơi nát, cho nên anh cẩn thận từng li từng tí, trân quý gấp đôi.
Dạ Cô Tinh lè lưỡi, bây giờ nghĩ lại, cảm thấy lúc ấy mình nói lời kia xác thực nói hơi hung ác: “Em nói… cho dù em có giết cả nhà họ An, anh cũng không làm gì em.” Từ trong ngực người đàn ông giãy ra, Dạ Cô Tinh hơi thấp thỏm nhìn anh, xoắn ngón tay, giống đứa trẻ làm sai chuyện.
Nhưng không thấy người đàn ông tức giận chút nào, thậm chí còn nở một nụ cười đầy ẩn ý trên môi, dưới ánh mắt sững sờ của Dạ Cô Tinh, rất nghiêm túc gật đầu, dang hai tay ra: “Anh xác thực sẽ không thể làm gì em.” Sau đó xích lại gần bên tai cô, nhẹ nhàng hôn một cái: “Cũng không biết, xem như con dâu nhà họ An, có phải em cũng tính là cả nhà họ An không?”
“Ơ!” Lúc này Dạ Cô Tinh mới cảm thấy không đúng, đúng vậy ha, cả nhà họ An không phải cũng bao gồm chính cô và hai đứa bé sao? May mà An Tuyển Thần bị cô làm cho tức điên, không rảnh bắt bẻ sơ hở trong lời nói của cô, nếu bị người ta bắt bẻ ngay tại chỗ thì sẽ mất mặt biết bao!
“Vấn đề thứ hai thì sao?”
“Cái, cái gì?”
Đồng tử An Tuyển Hoàng nheo lại nhìn cô: “Tình yêu của đàn ông không đáng một đồng.”
Dạ Cô Tinh ôm lấy cổ của anh hôn lên một cái, cũng học động tác của anh, ghé sát lại bên tai, môi đỏ nhẹ nhàng lướt qua vành tai người đàn ông, làm anh khẽ rùng mình một cái.
Cô lại cười không tim không phổi: “Em nói —— nếu như người đàn ông kia là An Tuyển Hoàng, em tin tưởng, tình yêu này là vô giá!”
Người đàn ông chấn động toàn thân, ánh mắt sáng quắc, đôi mắt đen nhánh dường như nhiễm lên tầng tầng sóng nhỏ, thật giống như mặt hồ bị gió thổi gợn sóng, một giây sau, lấy hôn làm phong ấn!
Dạ Cô Tinh sững sờ, cười nhắm hai mắt lại, an tâm chìm đắm trong sự triền miên vô hạn này…
Cuối cùng, bá đạo và cường thế mới là bản chất tồn tại trong xương cốt người đàn ông này, nhất thời dịu dàng chỉ là mồi nhử mà anh ném ra, lẳng lặng ẩn núp, đợi cô chủ động cắn câu!
Sau một nụ hôn sâu, hai cái đều thở hổn hển. Trong mắt cô che lên một tầng sương mù, mông lung, phảng phất trong vắt núi xa, nhưng sương mù lượn lờ ở chỗ sườn núi, đôi môi trơn bóng, đỏ tươi ướt át, hai má hơi say, quả nhiên là tư thái quyến rũ, đẹp không sao tả xiết.
Thấy vậy người nào đó hai mắt đăm đăm, hầu kết nhấp nhô: “Tinh, chúng ta có còn… phải kiêng nữa không?”
Ánh mắt Dạ Cô Tinh trì trệ, dưới ngọn đèn màu vàng nhạt, cái trán người đàn ông mồ hôi rịn ra dày đặc, gò má biểu lộ ẩn nhẫn cùng đè nén làm cho trong lòng cô cũng thấy hơi thương thương, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt thâm thúy của anh, Dạ Cô Tinh trịnh trọng khẽ lắc đầu.
Vấn đề này, sau khi sinh con xong cô vẫn luôn trốn tránh, hình ảnh hai người chân thành gặp nhau cô không dám nghĩ, cũng sợ hãi nghĩ, rõ ràng đã lấy dũng khí, lại ở giây tiếp theo làm đào binh.
Nhiều lần, cô ngủ mơ mơ màng màng, lại có thể cảm giác được rõ ràng hô hấp người đàn ông bên cạnh thay đổi, xúc cảm ấm áp truyền đến, nhưng anh chỉ hôn, không dám tiến thêm một bước, cuối cùng là tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm cùng cô tiến vào giấc ngủ.
Người đàn ông kiêu ngạo như thế, lại vì cô chịu đựng tới mức như thế, cô tựa hồ không có lý do gì lùi bước nữa.
Mà một ngày này, cuối cùng cũng phải tới, toàn thân toàn ý phó thác, từ đó một đời vinh nhục, tràn đầy tình yêu say đắm đều sẽ buộc ở người đàn ông trước mắt này.
Ruột thịt cùng mẹ sinh ra, tình thương của Kỷ Tình lại chỉ dành cho một người, cùng là con dòng chính, sự quan tâm của trưởng lão lại chỉ dành cho An Tuyển Thần!
Bởi vì, An Tuyển Hoàng là con trai trưởng, là người thừa kế của dòng họ An, là người kéo dài vinh dự, người gánh chịu trách nhiệm, bọn họ đặt hết thảy hưng suy của gia tộc lên trên người anh!
Khi An Tuyển Thần còn nũng nịu ở trong ngực mẹ, anh lại sớm học tập súng ống chiến đấu ở dưới sự giám sát của trưởng lão, khi An Tuyển Thần còn cười toe toét chơi với bạn ở trên đảo, trải qua tuổi thơ vui vẻ, anh đã bắt đầu học xử lý sự vụ lớn nhỏ của nhà họ An!
Có An Tuyển Thần dịu dàng như ngọc phía trước, An Tuyển Hoàng yên tĩnh ít nói đương nhiên sẽ không được mọi người yêu thích. Có lẽ bọn họ kính anh sợ anh, lại sẽ không thực tình đối với anh, cái bọn họ sợ là quyền lực, đồng thời cũng sợ hãi người đàn ông khống chế quyền lực này!
Chẳng trách đế vương thời cổ đại đều xưng mình là “quả nhân”, chỗ cao lạnh lẽo cô đơn vô cùng, có lẽ chỉ có mình An Tuyển Hoàng hiểu, bởi vì không ai có thể đứng cao hơn anh.
Mà sự tồn tại của Dạ Cô Tinh, là người bạn đồng hành duy nhất của anh ở vị trí cao này, nếu anh là đỉnh núi tuyết, kiếm khách mênh mang cầu bại, vậy cô chính là hàn mai sáng rực trong khe núi đầy băng tuyết.
Anh uống rượu múa kiếm, chỉ cầu bại một lần, cô là đóa hoa nở đẹp nhất, ngạo nghễ khinh thường giá sương băng tuyết.
Bọn họ là bạn lữ duy nhất của nhau, bởi vì, trên đỉnh núi tuyết, chỉ có anh và cô tồn tại.
Thế nhưng mà, có một ngày, đột nhiên xuất hiện người cướp đi mọi thứ của kiếm khách, vươn tay về phía cây hoa mai kia, kiếm khách làm sao không sợ cho được? Đó là người bạn duy nhất của cuộc đời anh ——
Từ đó, kiếm khách có nhược điểm, anh sẽ lo lắng cho cây hoa mai kia, sợ hãi, anh không còn vô địch thiên hạ, nhưng lại vui vẻ chịu đựng.
Thế nhân đều nói, anh vô địch thiên hạ, cuối cùng lại bại bởi một gốc hoa mai thon dài yếu đuối, nhưng cầu bại một lần, chẳng qua là cam tâm tình nguyện bại thôi!
Tâm anh hùng, nước mắt đàn ông, một lời nhiệt tình, lại vì người ấy hóa thành dịu dàng bao quanh, không hỏi thiên hạ, chỉ cầu có mỹ nhân làm bạn bên người!
Lúc đó, Dạ Cô Tinh biết cái ví dụ này, lông mày vặn chặt.
Lâm Dược bị cô nhìn tới mức không thoải mái, thậm chí hai chân như nhũn ra, thời gian trôi qua không lưu lại bất kỳ dấu vết suy yếu nào trên người phụ nữ trước mắt này, ngược lại lắng đọng ra ý vị càng xa xăm, trong lúc vô tình bộc lộ uy áp làm cho người ta khiếp sợ, cô, dường như là một người được Thượng đế phá lệ ưu đãi.
“Chị An, tôi viết như vậy có gì không ổn sao?” Anh ta đã là nhà phê bình tin tức thâm niên, cũng là người viết châm biếm thói xấu của xã hội, một cây bút để cho vô số người kính sợ, nhưng mà ở trước mặt vị này, anh ta lại nơm nớp lo sợ, như giẫm trên băng mỏng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)