“Không cần đâu —”
Pháo hoa được bắn lên vô cùng rực rỡ và chói loá, nhưng cuối cùng lại không thể nào lưu giữ được khoảnh khắc đó, chúng sớm thoáng qua rồi biến mất.
Ầm —
Cửa phòng ngủ đóng lại.
Hai đứa nhóc trong phòng khách nhìn nhau, anh nhìn em, em nhìn anh, đây là đang vứt bỏ bọn chúng sao?!
Pháo hoa được bắn lên vô cùng rực rỡ và chói loá, nhưng cuối cùng lại không thể nào lưu giữ được khoảnh khắc đó, chúng sớm thoáng qua rồi biến mất.
Đêm giao thừa này, các vị khách và chủ nhà đều vui mừng bởi vì năm mới này thật ấm áp.
Dạ Cô Tinh khó mà quên được khoảnh khắc tụ họp ấy, mang làn khói hưng thịnh này mãi mãi khắc sâu trong tim mình.
Nhiều năm sau, khi con cái dần trưởng thành, cô cũng ngày càng già đi, người đàn ông ấy cũng không còn dáng vẻ như xưa nữa. Thời gian trôi đi, trên khuôn mặt của anh không hề để lại chút tì vết nào mà ngược lại càng thêm phong nhã và cao quý. Dạ Cô Tinh nhìn hàng nghìn ngọn đèn ở đằng xa xa, sáng chói và rực rỡ.
Không hiểu sao, cô lại nghĩ đến đêm giao thừa năm đó, nhớ đến trận pháo hoa gần như thắp sáng nửa bầu trời đó. Cô đột nhiên nhận ra sau bao năm, cô vẫn nhớ rõ mồn một khoảnh khắc ấy, An Tuyển Hoàng đã thì thầm bên tai cô, anh nói —- “Vợ à, anh yêu em.”
Lời hứa này, anh đã dành cả cuộc đời mình để thực hiện.
Đời này, anh sẽ cho cô một cuộc sống yên ổn hạnh phúc, bảo vệ cô bình an.
Mùng 1 Tết, mọi người hiếm khi ngủ nướng, ngủ đến khi mặt trời đã lên cao, tuyết đã ngừng rơi, được nhìn thấy mặt trời ấm áp vào mùa đông ai ai cũng đều cảm thấy vui cả.
Ánh sáng chói lọi khiến cho lông mi của Dạ Cô Tinh khẽ run, cô mở mắt ra, ánh sáng vàng bên ngoài lập tức chiếu vào, khiến cho cô có chút chưa quen được, đã theo bản năng quay đầu sang một bên, đôi mắt mở he hé, đối diện với đôi mắt sâu thẳm và nghiêm nghị của người đàn ông.
Ngoại trừ cái lần gặp mặt đầu tiên ở con hẻm kia, cô còn nhớ tới cái lần gặp lại người đàn ông này, đó là vào cái đêm mà cô phóng hỏa khu chung cư mà Diệp Tử sống. Trong lúc hai người đang giằng co, ánh mắt của cô đã vô tình bắt gặp ánh mắt người đàn ông cũng đang nhìn mình. Lần đầu tiên cô mới phát hiện, thì ra trên đời này lại có một đôi đồng tử đẹp đến như vậy.
Dạ Cô Tinh thừa nhận rằng ngay từ cái nhìn đầu tiên đó, cô đã bị thu hút bởi đôi mắt này rồi.
Đưa tay ra vuốt nhẹ trên khuôn mặt anh, cô có thể cảm nhận rõ ràng khoảnh khắc người đàn ông chớp mắt, lông mi của anh xẹt qua làm nhột các đầu ngón tay của cô. Phải thừa nhận là, đôi mắt của bé Tuyệt giống y chang đôi mắt của anh vậy!
“Anh tỉnh dậy từ khi nào thế?” Cô véo nhẹ lên sống mũi cao của người đàn ông. Ánh nắng ban mai chiếu vào một bên mặt của anh, rồi đổ bóng lên bên mặt còn lại, đường nét trên khuôn mặt càng thêm sâu sắc.
“Sớm hơn em một tý.” Giọng nói khàn khàn trầm thấp, từ tính, mang theo vẻ ngái ngủ.
Dưới chăn bông, tay chân của hai người đang quấn quýt lấy nhau. Dạ Cô Tinh cọ xát chân mình vào chân người đàn ông, “Ôi, lạnh quá… anh giúp em sưởi ấm đi.”
Thì ra, không biết từ lúc nào mà một cái chân của cô đã thò hẳn ra bên ngoài lớp chăn bông. Mặc dù đã kịp thời thụt chân vào trong chăn nhưng cô vẫn cảm thấy không ấm lên được bao nhiêu. Cũng may, bên cạnh cô lúc này đang có cái bếp lò di động, nên không cần phải lo lạnh nữa rồi.
An Tuyển Hoàng chợt rùng mình, hơi nhíu mày, “Sao lại để chân lạnh đến thế này cơ chứ?” Khó có thể che giấu được sự trách cứ, nhưng anh vẫn thuận thế kẹp chặt đôi chân nhỏ của cô lại, dùng nhiệt độ cơ thể của mình để sưởi ấm, còn chu đáo đắp thêm chăn bông cho cô nữa.
Dạ Cô Tinh cười híp mắt, thở dài một tiếng, “Ấm quá đi…”
Ánh mắt của người đàn ông tràn đầy cưng chiều, đưa tay ra ôm chặt lấy eo cô, Dạ Cô Tinh còn chưa kịp phản ứng, hai thân thể đã dán chặt lên nhau, hơi thở hòa quyện vào nhau.
“Anh… ưm–!”
Người đàn ông trực tiếp cúi xuống hôn đôi môi cô, chặn lại những lời cô còn chưa kịp thốt ra, môi lưỡi của hai người bắt đầu quấn quýt lấy nhau. Lưỡi của anh linh hoạt luồn lách trong khoang miệng của Dạ Cô Tinh, khuấy động, rồi ngậm mút, mang theo vẻ độc đoán đầy quyền uy, khiến người ta không khỏi bất lực mà chống đỡ.
Cô còn chưa kịp phản kháng lại, đã không còn manh giáp mà tự bỏ vũ khí đầu hàng.
Có lẽ, trong mắt những người phụ nữ bình thường, An Tuyển Hoàng chính là người ngang tàn bạo ngược, độc tài, thậm chí là cường thế, không dịu dàng, không biết nói lời ngon tiếng ngọt, lạnh lùng, tự cao tự đại, lúc nào cũng giống như ngắm hoa trong sương mù, cực kỳ không chân thật.
Người đàn ông như vậy thật không dễ chế ngự chút nào, và có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Nhưng, trong mắt Dạ Cô Tinh, như vậy mới là đàn ông, không phải sao?
Cô thích cái sự tàn nhẫn đó của An Tuyển Hoàng, ngoài mặt luôn tỏ vẻ không động tâm nhưng thật ra đều cất giấu trong lòng. Cô không cần phải suy đoán tâm tư của anh, bởi vì căn bản không cần thiết. Anh biết mình cần phải làm gì, làm như thế nào và kết quả ra làm sao. Không cần thiết phải đoán mò, cũng không cần phải nghi ngờ gì cả.
Cô đã chọn cách tin tưởng vô điều kiện vào tất cả những gì anh đã làm.
Anh đã hứa cả đời này sẽ không lừa dối cô. Cô cũng dặn lòng sẽ không bao giờ hỏi anh.
Đột ngột trở mình, hai thân thể thay đổi vị trí cho nhau, Dạ Cô Tinh nằm đè lên người anh, lông mày hơi nhướng lên, môi của hai người vẫn dán chặt như cũ.
Người đàn ông có chút sửng sốt, lập tức muốn giành lại thế chủ động, Dạ Cô Tinh dùng lực mạnh mẽ ngăn cản. An Tuyển Hoàng đành tỏ vẻ bất lực, hôn lên môi cô, nhưng nụ hôn đó lại càng mãnh liệt hơn.
Dạ Cô Tinh chỉ cảm thấy cánh môi của mình đau tê dại, đôi mắt lim dim, trong mắt dần hiện lên địch ý, giống như nữ hoàng mặc áo giáp vừa kiêu ngạo vừa quả cảm, thề sẽ dẹp yên mọi chuyện.
Dạ Cô Tinh dùng đầu lưỡi của mình thuận thế quét qua khoang miệng của An Tuyển Hoàng, khiến cho toàn thân anh chấn động một phen, hơi thở trở nên nóng rực.
Loại chuyện này trước giờ đều là anh chủ động, nhưng không nghĩ lần này, cô vợ bé nhỏ của mình lại vùng lên khởi nghĩa!
Đáy mắt của người đàn ông xẹt qua tia sáng nguy hiểm, nhanh chóng đưa tay ra siết chặt. Dạ Cô Tinh chỉ cảm thấy sau lưng mình có một lực mạnh, cả hai người càng sát lại gần nhau hơn.
Nhận thấy tình hình không ổn, cô lật đật chống hai tay lên ngực người đàn ông, thuận thế kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra. An Tuyển Hoàng dường như đã dự liệu trước, lòng bàn tay lớn của anh đặt sau lưng cô lại một lần nữa dùng lực. Dạ Cô Tinh ngã nhào vào lòng anh, người đàn ông ngẩng đầu, ngậm lấy đôi môi anh đào của cô.
Một lúc lâu sau, mới buông cô ra.
Dạ Cô Tinh nằm trên lồng ngực cường tráng của người đàn ông, thở hổn hển, đôi gò má bởi vì thiếu dưỡng khí mà ửng đỏ, đôi con ngươi đen trong veo phủ một màu sương nhẹ, đôi môi đỏ mộng đều đã sưng đỏ.
Lúc này, trong mắt người đàn ông mỹ cảnh ấy quyến rũ biết bao. Tất nhiên là không cần phải nói cũng đủ biết, bởi vì cơ thể của anh đã có phản ứng chân thực nhất rồi.
Dạ Cô Tinh nở nụ cười xấu xa, nhìn thẳng vào đôi mắt người đàn ông, rồi đưa tay ra bóp vào nơi nào đó của anh, An Tuyển Hoàng thở dốc, bàn tay để trên eo người phụ nữ càng thêm siết chặt.
Giọng điệu của anh có chút kìm nén: “Em đang đùa với lửa đấy.”
“Không được.” An Tuyển Hoàng nổi gân xanh.
“Ồ, vậy thì thôi.” Dạ Cô Tinh nhún nhún vai, tỏ vẻ ung dung như không có chuyện gì, rồi làm bộ đứng dậy.
“… Thôi được.” Anh nghiến răng.
Người phụ nữ đột nhiên nở nụ cười gian xảo, giơ ngón trỏ ra, dưới ánh mắt kinh ngạc của người đàn ông cô đã nhẹ nhàng khều khều lên cái cằm của anh, rồi trêu ghẹo: “Này cô em, cười với gia một cái coi nào.”
“……”
Mùng 1 Tết, tất cả người giúp việc trong biệt thự đều đã nghỉ lễ. Mà ngặt nỗi Dạ Cô Tinh vừa rồi mới trải qua một trận hoan ái với An Tuyển Hoàng nên tay chân của cô đều đã bủn rủn hết cả rồi. Bây giờ, cô không còn hứng thú nấu nướng gì nữa, nên đã dứt khoát gọi đồ ăn mang đến.
Ngay sau đó, tiếng chuông cửa reo lên, cậu nhân viên giao đồ ăn sững sờ khi thấy cô, lắp ba lắp bắp hỏi: “Cô, cô, cô… cô có phải là Áo Tím không?!”
“Xin chào.” Dạ Cô Tinh trả lại hoá đơn và bút cho anh ta, rồi mỉm cười, “Tôi ký xong rồi.”
“Hả? Ồ! Cô… cô… tôi…”
“Anh có thể nào mang đồ vào giúp tôi được không?” Bữa sáng cho mười mấy người nhiều như thế, thứ lỗi cô chỉ có hai cánh tay không thể nào mang vào hết được.
“Không thành vấn đề!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)