Đầu tiên là Chử Vưu đến bằng máy bay chuyên dụng của Chiến Phủ, sau đó đáp xuống sân đậu trực thăng trên nóc biệt thự. Ngày hôm sau, đến lượt Dạ Tứ, Dạ Ngũ, Thập Tứ và Thập Ngũ vội vã từ Châu Phi về Bắc Kinh ngay trong đêm. Mấy ngày sau đó liên tiếp lại có người kéo đến. Căn biệt thự to lớn như vậy bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt hơn, khiến cho hương vị ngày tết càng thêm đậm đà.
Cùng với độ hot của phần một hai “Yên Chi lệ”, mối tình duyên nợ được mọi người mong chờ từ lâu ở kiếp hai cuối cùng cũng đã dần hé lộ.
Mối tình tay ba đầy vướng víu giữa một người phụ nữ phong trần, một vị Đô đốc quân phiệt trong thời loạn lạc và một vị doanh nhân giàu có, đã gây được nhiều sự chú ý của công chúng. Nhưng cái kết định trước lại một lần nữa khiến số đông khán giả phải thất vọng, vì nó vẫn kết thúc trong bi kịch.
Yên Chi tiến vào dinh thự và trở thành vợ lẽ thứ tám của Đô đốc. Sau khi Tần Chính – người mà đã bỏ lỡ người con gái mình yêu nhất – bị đàn áp bởi sự tàn bạo của chế độ quân phiệt, toàn bộ của cải đều bị phân tán và anh ta buộc phải đi đến phương bắc. Trải qua ba năm phong sương nơi chiến trường, anh ta cuối cùng cũng trở thành một vị tướng ở dưới trướng quân phiệt Phụng hệ, trong tay nắm giữ vô số binh lính, khí thế ngất trời.
Anh Trương nói rằng, có lẽ mỗi người đàn ông đều từng có hai người phụ nữ quan trọng trong đời, ít nhất là hai. Nếu cưới đoá hồng đỏ, lâu dần, đoá hồng đó sẽ trở thành vết máu muỗi trên tường; còn hồng trắng vẫn mãi là “ánh trăng sáng chiếu đầu giường.” Nếu cưới đoá hồng trắng, nhiều năm sau đoá hồng đó sẽ biến thành hạt cơm dính trên áo; còn hồng đỏ lại là nốt ruồi son trên ngực.*
(*nốt ruồi son: cụm từ bắt nguồn trong cuốn tiểu thuyết “Hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng” của Trương Ái Linh. ‘Đoá hồng đỏ’ – Nốt ruồi son: chỉ người đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người khác giống như khi bạn nhìn vào khuôn mặt của một ai đó. Nếu họ có một nốt ruồi son thì có thể sẽ khiến bạn phải nhớ mãi về đặc điểm đó. ‘Đoá hồng trắng’ – Ánh trăng sáng: ám chỉ người con gái mình ái mộ nhưng không được ở bên nhau, giống như mặt trăng rất sáng ta có thể nhìn thấy ngay trước mắt nhưng lại không có cách nào với tới được. Hai hình ảnh này thường được dùng để so sánh ám chỉ sự dễ thay đổi của con người,thường là đàn ông. Như kiểu lúc không có thì xem người ta là ánh trăng sáng, là nốt chu sa, đến khi có rồi thì lại xem người ta là hạt cơm là vết máu bé tí của con muỗi.)
Đối với Tần Chính mà nói, dù cho quyền lực đều nằm trong tay mình, dù cho bên cạnh anh ta luôn có nhiều bóng hồng vây quanh, và dù cho tiền bạc có nhiều đến nỗi tiêu không hết đi chăng nữa, thì trong lòng anh ta, Yên Chi của năm đó vẫn mãi là nốt ruồi son, là ánh trăng sáng chiếu đầu giường kia. Ngay cả khi anh ta muốn buông bỏ, anh ta cũng không có cách nào buông bỏ được, rồi cuối cùng lại tự khiến bản thân trằn trọc và đau khổ.
Lúc đó, tuy rằng Mục Viên đã thống trị khắp Thượng Hải, văn thao võ lược, tung hoành ngang dọc, các thế lực phương Nam đều nằm trong lòng bàn tay, nhưng anh ấy vẫn dòm ngó đến thế lực Phụng Hệ ở phương Bắc. Anh ấy tựa như một con sư tử đực háu ăn vậy, mặc dù đã ăn no đến nỗi cái bụng không thể chứa được nữa, nhưng nó vẫn cảm thấy chưa đủ.
Ngựa tốt đi với yên tốt, anh hùng đi với mỹ nhân. Thời gian thấm thoát đã ba năm trôi qua, sớm chiều kệ cận, bầu bạn, người đàn ông này giống như thiên tướng giáng thế, chỉ điểm giang sơn, khí thế hăng hái. Yên Chi không biết trên đời này lại có một người binh sĩ như vậy. Khi yên tĩnh thì giống như cây tùng bách đứng sừng sững; khi di chuyển giống như một thanh kiếm sắc bén, ác liệt đến bức người.
Ở trong phòng làm việc mài mực cho anh, cô đã từng nhìn thấy anh sát phạt tàn nhẫn như thế nào, còn khi đối mặt với cái chết thì anh tỏ ra không run sợ. Trong cuộc chạy trốn đầy sóng gió, lúc cô bị bắt giữ, chính người đàn ông này đã mang thiên binh vạn mã đến cứu cô, che chở cô trong lòng. Đêm khuya thanh vắng, họ chính là đôi tình nhân thân mật nhất, là đôi bạn đời phù hợp nhất.
Anh cũng từng dùng đủ kiểu dịu dàng với cô và nâng niu cô trong lòng bàn tay; anh cũng đã từng ra sức bác bỏ những lời dị nghị của mọi người về cô và tin tưởng vào sự trong sạch của cô.
Tròn ba năm, từ lúc vừa mới bắt đầu lãnh đạm thờ ơ, đến lúc hiểu rõ và yêu thương nhau, người đàn ông quyết đoán này đã phải dùng đến sự dịu dàng độc nhất của mình mới có thể dần dần làm tan chảy tảng băng lạnh giá trong đáy lòng người phụ nữ. Với tư thế mạnh mẽ, cùng với sự độc đoán đến mức căn bản không dễ gì để cô cự tuyệt, anh đã thành công trong việc mở ra cánh cửa trái tim của Yên Chi. Kể từ đó, thế giới của cô chỉ có mỗi anh.
Anh đã hứa sẽ vì cô mà gầy dựng nên một non sông tươi đẹp, tự do mà không bị gò bó.
Khi thuộc hạ thân tín của anh ôm theo một đứa trẻ sơ sinh tới, mình mẩy đầy thương tích ngã xuống trước mặt anh. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh ta đã cố gắng thốt ra bốn chữ: “Phu nhân … nguy hiểm.” Mục Viên nghe xong mà giống như bị sét đánh ngang tai.
Ngày hôm sau, đoàn quân của anh ấy cũng rút về, người đàn ông trước giờ luôn kiên định với thiên hạ cuối cùng cũng đã bị khuất phục dưới váy phụ nữ. Chỉ vì cô, mà hàng vạn binh mã đã phải quay trở về chỉ sau một đêm. Mọi khổ cực sau đó cũng được đền đáp, họ cuối cùng cũng đã giải cứu được cô giữa sự sống và cái chết.
Tình yêu bền vững hơn tiền bạc; trái tim mềm mại giống như cây leo vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)