“Có tin tức từ Hoành Điếm, những người thuộc Liên minh Tử Thần…”
Khi chiếc Mercedes đen vừa chạy ra khỏi cánh đồng tuyết, Dạ Cô Tinh đột nhiên giật mình, hóa ra cô và Giang Hạo Đình đang ở ngay trong Bắc Kinh, nếu nói như vậy, thì thời gian cô nằm hôn mê không phải là một buổi chiều, mà là suốt một ngày một đêm!
“Em ngạc nhiên vậy sao?” Giang Hạo Đình lái xe, mắt nhìn thẳng, nụ cười trên khóe miệng pha lẫn đôi chút chua xót, đôi chút tự giễu, rốt cuộc cũng không che giấu được mất mát.
Nhìn những tòa nhà quen thuộc lướt qua bên ngoài cửa kính xe, Dạ Cô Tinh biết rõ, chưa tới nửa giờ đồng hồ nữa thôi, cô đã lại có thể trở về biệt thự, trở về… với anh.
“Quả thực tôi cũng hơi ngạc nhiên.”
“Haha… thấy tôi giả dối lắm sao?” Luôn miệng bày tỏ lòng ngưỡng mộ, nhưng lại vẫn không tiếc công sức lên kế hoạch rút lui. Thậm chí chính anh ta cũng tự coi thường bản thân mình, huống chi cô gái này vốn dĩ yêu hận rõ ràng?
“Suy nghĩ của người khác có quan trọng không?” Cô chậm rãi cong môi mỉm cười, vừa hờ hững vừa lạnh lùng: “Trong lòng mỗi người đều có một cán cân, bên nào nặng bên nào nhẹ, cũng tự có sự suy tính cả rồi. Ở vị trí nào sẽ có suy nghĩ cân nhắc và gánh vác trách nhiệm của người ở vị trí đó.”
Giang Hạo Đình cười gượng: “Chẳng qua là vì em không muốn quan tâm thôi…”
Dạ Cô Tinh yên lặng, sự thật đã rõ ràng rành như vậy, cô cũng không cần phí lời nói thêm nữa.
“Em có biết mình hấp dẫn người khác nhất ở điểm nào không?” Không chờ Dạ Cô Tinh kịp trả lời, Giang Hạo Đình đã khẽ cười một tiếng, từ tốn mở miệng: “Hờ hững trên cao không ai với tới được, lại hết lần này tới lần khác làm biết bao người nảy sinh ham muốn chinh phục…”
Nhưng đến cuối cùng, cũng chỉ một mình An Tuyển Hoàng có đủ khả năng leo lên đỉnh núi phủ đầy băng tuyết ấy, từ trên cao nhìn xuống vạn vật.
Bất công biết bao, tàn nhẫn biết bao.
“Hoàng…” Cánh môi khẽ mấp máy, tiếng nói thì thầm chẳng rõ thanh âm.
Chỉ giây tiếp theo, khi mùi hương quen thuộc tràn vào chóp mũi, nhiệt độ quen thuộc kề sát lồng ngực, cô vẫn đứng đó, ngơ ngác luống cuống, vậy mà đến lúc nhận ra thì đã bị anh ôm gọn vào lòng.
“Em về rồi?” Giọng nói nhẹ nhàng như sợi lông vũ rơi trên phím đàn, chỉ lo làm người trong mộng hoảng hốt.
Gạt đi cái lạnh, chỉ để lại những gì ấm áp nhất, cứ như vậy từng chút một len lỏi vào trái tim cô.
“Ừm, em về rồi…” Cũng sẽ không bao giờ rời đi nữa.
Anh khẽ thở dài một tiếng, trái tim treo lơ lửng trên không trung đến lúc này mới có cảm giác chân thực trở lại, không ai biết được, khi nghe tin cô mất tích, anh đã phải kìm nén ý nghĩ muốn giết người như thế nào, trở thành người chỉ huy, ra lệnh tìm cô.
Thậm chí, anh còn muốn dùng một mồi lửa, thiêu chết cả nhà họ Giang!
Trong hai ngày, suốt bốn mươi tám giờ, mỗi giây anh đều nghĩ về cô, nghĩ về từng cái nhíu mày, từng nụ cười, nghĩ đến từng cử động của cô, mỗi giây trôi qua đều đau đến cắt da cắt thịt!
Cuối cùng, cô cũng đã trở lại…
Anh chầm chậm thở dài, dùng sức siết chặt, nói: “Em quay lại là tốt rồi.”
Dạ Cô Tinh bất ngờ kêu lên một tiếng, An Tuyển Hoàng đã bế ngang người cô lên, đi qua Giang Hạo Đình đang ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng sững sờ một chỗ, bước chân hơi dừng lại, vừa sắc lạnh lại vừa quyền lực cười một tiếng: “Nhà họ Giang, được lắm.”
Giang Hạo Đình như bị sét đánh, chỉ cảm thấy cơn lạnh lẽo từ lòng bàn chân, dần dần quanh quẩn trườn lên, cuộn chặt lấy anh ta, trong nháy mắt đó, anh ta như nhìn thấy thần chết xách liềm đi tới, vung tay lên chém xuống, khiến anh ta mất mạng bỏ mình, tan biến thành mấy khói.
Nhìn bóng lưng thẳng tắp cao lớn của người đàn ông thần bí lạnh lùng kia dần dần biến mất khỏi tầm mắt, đồng thời thấy bóng dáng xinh đẹp mà tâm trí hằng khao khát cũng bị mang đi ngày một xa, Giang Hạo Đình đột nhiên hé môi, cười một cái.
Cười nhẹ nhõm, cười chua chát, cười đến bất lực, không biết làm thế nào.
Lại nhớ tới những gì Dạ Cô Tinh đã nói.
Điểm gì của anh ấy cũng không tốt, nhưng lại tốt trong mắt tôi, cho dù điểm gì của anh cũng tốt, nhưng đó không phải là điều tôi mong muốn, không phải điều tôi mưu cầu, nếu là cưỡng ép có được, thì tốt đến mấy cũng thành không tốt.
Cho đến giờ phút này, Giang Hạo Đình cuối cùng cũng hiểu tại sao lựa chọn của Dạ Cô Tinh lại là người đàn ông lạnh lùng kia, bởi vì, trong mắt người đó, chỉ có mình cô!
Nguyện một lòng cùng cô, bạc đầu không rời xa.
Từ bỏ cả thế giới, chỉ duy nhất vì cô ấy!
“Ha ha ha ha…”
Anh ta tự giễu mình thật đáng buồn, thật đáng thương, thật đáng trách, thật đáng bị người ta oán hận! Hóa ra, thứ cô muốn, lại đúng là thứ mà anh ta không có khả năng làm được…
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)