Sau khi lấy hộp xylitol ra, Vương Khải lại cho vào miệng mình một viên, mùi vị không tệ, thanh thanh mát mát, tối nay trở về phải hỏi Tiểu Lỵ, xem trong nước có bán loại này không……
“Được, “Yên Chi Lệ” phần hai, cảnh năm mươi mốt, action!”
Cô người giúp việc mở hàng rào màu trắng với hoa văn chạm trổ, Tần Chính bước vào, rồi ngoảnh lại nói với tài xế: “Cậu về trước đi, trời tối hãy đến đón tôi”
“Cắt!______”
Tiếng dập bảng vang lên, Lý Khôn chỉ đạo nhân viên chuyển máy móc đến toà nhà kiểu Tây, cảnh quay tiếp theo đây sẽ quay trong tòa nhà này.
“Hai bên đã vào vị trí cả chưa?”
“Không vấn đề gì!”
Tiếp theo đây là cảnh quay của Dạ Cô Tinh và Vương Khải, là nam thứ, ngoài Tiêu Mộ Lương thì Vương Khải là người diễn chung với Dạ Cô Tinh nhiều nhất.
Hai mươi phút sau, không nhiều cũng không ít, đúng giờ Lý Khôn cất giọng.
“Tổ đạo cụ, tổ ánh sáng, thợ trang điểm, còn có trợ lý đạo diễn… đã xong chưa!”
“……”
“Được, ba phút sau vào chỗ!” Vừa dứt giọng, mọi người tựa như đánh trận, lốp ba lốp bốp, chỉ trong vòng ba phút, từng người đã yên vị vào vị trí. Có lẽ, với tốc độ tiến hành thế này, sau khi phần một phát sóng xong, thì phần hai có thể trực tiếp lên sóng.
Từ Phủ Đốc quân trở về nhà họ Tần, Tần Chính nhốt mình trong phòng làm việc suốt một ngày một đêm.
Người nhà họ Tần ai nấy cũng nơm nớp lo sợ, không ai dám làm phiền, ngay cả người đưa cơm cũng bớt đi những pha trêu đùa vui vẻ ngày thường, đầu cúi thấp, bước đi thận trọng từng chút một, sợ rằng làm ông chủ phẫn nộ sẽ bị đuổi khỏi nhà họ Tần.
Hiện giờ đang loạn lạc, nhà họ Tần lại là nơi an ổn, vô hình trung trở thành nơi trú ngụ tốt nhất, mọi người đều muốn ổn định, vì thế đương nhiên không muốn mất đi công việc tốt này.
Ngày hôm sau, cửa phòng làm việc cuối cùng cũng mở ra, Tần Chính vẫn mặc bộ quần áo ngày hôm qua, gương mặt tiều tụy, đồng tử vốn dĩ đã đen nay càng thêm sâu, như thể một vực sâu thăm thẳm, một hồ nước sâu không thấy đáy.
Sau khi tắm rửa và dùng xong bữa sáng, anh gọi người chuẩn bị xe, xuyên qua những hàng cây rợp mát của đại lộ, đến một con đường tĩnh mịch, rồi cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà nhỏ màu trắng kiểu phương Tây.
Xuống xe, sửa sang lại quần áo, không quên cài lại tay áo cho ngay ngắn. Lúc này, một cô gái mặc chiếc váy hoa trắng xanh trông giống người giúp việc xuất hiện.
“Anh tìm ai?”
“Yên Chi có đây không?”
Cô hầu gái hồ nghi nhìn vị khách bất ngờ trước mặt, lập tức phòng bị: “Anh tìm nhầm chỗ rồi, ở đây không có ai là Yên Chi như anh tìm.”
Lý Khôn ngồi trước máy quan sát, gật đầu: “Cô hầu gái này diễn rất tốt.”
Tiêu Mộ Lương đang xem sách, nghe thấy tiếng nói, cũng ngoảnh mặt nhìn qua màn hình giám sát: “Biểu cảm hợp lí, phát âm rõ ràng, chỗ ngồi cũng thỏa đáng, thoạt nhìn không giống những nhóm diễn xuất với kỹ thuật quá khoa trương.”
“Lão Phương, ông tìm người này ở đâu vậy?”
Thầy Phương giám sát hiện trường nói: “À, người này là do tôi chọn, trong các nhóm diễn viên, cô ấy trông cũng khá ổn, nên tôi đã giữ lại.”
“Mắt nhìn người của ông cũng khá đấy.” Lý Khôn cười tán thưởng.
“Thì ra cô gái này đã lọt vào mắt xanh của đạo diễn Lý, cho nên tôi cũng được khen lây?” Thầy Phương hóm hỉnh trêu.
“Ông nói như là vật miễn phí vậy, tôi sẽ tặng ông một chiếc huy chương nhé?”
Cô hầu gái ngây người một lúc, nhìn người đàn ông này một lượt, trông thật khá, chiếc xế hộp nhập khẩu từ Đức, chẳng phải là chiếc xe trong ngày mưa lớn hôm đó, bị mắc kẹt trong vũng bùn không thể thoát ra đó sao!
Nếu vậy, thân phận của người này là rõ ràng rồi.
“Hóa ra là ông chủ Tần, cô chủ tối qua có tiệc, đêm khuya mới nghỉ ngơi, bây giờ chắc vẫn đang còn ngủ trong phòng, anh xem…”
Tần Chính nhíu mày: “Là uống say rồi sao?”
Cô hầu gái gật đầu: “Hôm qua đến lúc rạng sáng cô ấy mới trở về, lại nôn gần ba mươi phút, quay qua quay lại mãi mới ngủ được”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)