Đặng Tuyết hiền hòa cười một tiếng: “Tương lai của tôi, dù có muốn dựa vào đàn ông, thì người đó cũng phải là người yêu tôi, có thể cùng tôi dắt tay đi cả đời, mà người đấy tuyệt đối không phải là anh Cố!” Cho nên, cô ta không thể đánh mất công việc có thể nuôi sống bản thân mình, an tâm ở trong lồng chờ anh ta nuôi dưỡng, nếu không khi bị anh ta đạp ra khỏi chiếc lồng ấy, chính là lúc cô ta phải mất mạng!
Ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ, gió xuân dịu dàng tươi mát, tới nay Dạ Cô Tinh vào đoàn đã được một tuần lễ, khó có được hôm ngủ nướng.
Cảnh quay hôm nay của cô đều sắp xếp vào xế chiều, bởi vì cái gọi là, trộm được phù sinh nửa buổi nhàn, giấc ngủ này nằm ngủ đến 9 giờ đúng. Rời giường, rửa mặt, mặc chiếc áo len kẻ sọc đen trắng, phối với quần jean bó sát đôi chân nhỏ, một chiếc áo khoác dạ ngắn màu đậm, ăn sáng xong, Dạ Cô Tinh lái xe đi ra ngoài.
Thời tiết đầu tháng mười hai, phương Bắc tuyết đã bắt đầu rơi, phương Nam lại vẫn giữ ba phần ấm áp, trời cao mây rộng, nhưng gió biển ướt lạnh thổi qua, lập tức cảm giác lạnh lẽo tận xương, tóm lại, cũng sẽ không quá dễ chịu.
Lái xe đi vòng đường ven biển một vòng, mở mui xe ra, để cho gió biển thấm lạnh thổi vào, đầu óc Dạ Cô Tinh tỉnh táo hơn nhiều.
Từ sau khi đến Hoành Điếm, trừ bỏ buổi tối nghỉ ngơi, hầu như mỗi ngày cô đều ở phim trường, đếm phần diễn của bản thân, chờ từng cảnh quay xong, hận không thể quay xong đóng máy luôn trong vòng một ngày, sau đó thu thập hành lý về nhà.
Nhờ cô chăm chỉ như thế, công tác cường độ cao, tiến độ của cả đoàn làm phim tăng lên không chỉ gấp đôi, toàn bộ nhân viên trong tư thế sẵn sàng làm việc, tư thế căng cứng như dây cung, sợ không theo kịp mọi người, vậy mà vẫn bị đại đạo diễn Lý mắng.
Được chứng kiến hiệu suất làm việc của Dạ Cô Tinh, mới biết được cái gì gọi là nhìn mà than thở!
Vừa bấm máy, lập tức nhập vai, đạo diễn vừa hô “cắt”, thoáng chốc xả vai, trong phim ngoài phim, hai loại trạng thái, nhẹ nhõm chuyển đổi, không có khe hở. Lại nói chất lượng, Lý Khôn là người bắt bẻ nghiêm khắc như vậy cũng gật đầu khen tốt, tự nhiên không có bất kỳ vấn đề gì.
Thật ra, suy nghĩ của Dạ Cô Tinh rất đơn giản, sớm quay xong sớm kết thúc công việc, cô cũng có thể sớm chạy về Bắc Kinh, gặp An Tuyển Hoàng và hai con.
Người mà, một khi có lo lắng, cũng sẽ không còn tự do, không phải là bị tước đoạt, mà là tự nguyện từ bỏ.
Về sau cô lại lái xe đi trung tâm thương mại, khẩu trang che mặt, chẳng ai sẽ nghĩ đến người đi thoáng qua chính là Áo Tím ngôi sao điện ảnh đang hot.
Hai người đang đi qua đường cái, đi về phía quán cà phê.
Dạ Cô Tinh cầm tách cappuccino trước mặt lên, khẽ nhấp một ngụm, trong lúc rũ mắt, che đậy lại tất cả cảm xúc, lẳng lặng ngồi tại chỗ, cho nên một nam một nữ kia cũng không chú ý tới cô, chỉ coi là một vị khách thông thường.
Đặng Tuyết đang chuẩn bị đặt túi ở trên chỗ ngồi, một bàn tay đã đưa ra nhận lấy, Cố Doãn Trạch cười nói: “Để tôi.”
Nói xong, nhận lấy túi, vô cùng ga lăng kéo ghế ra cho Đặng Tuyết, mời cô ta ngồi xuống, sau đó đi tới vị trí đối diện ngồi xuống, rất tự nhiên đặt chiếc túi của cô gái bên tay mình.
Đặng Tuyết nhướng mày, ngũ quan rực rỡ có một tia trào phúng, nhìn vào cái túi xách đang cách xa mình: “Anh Cố đây là sợ tôi chạy sao?”
Người đàn ông liếc nhìn menu cà phê, nghe vậy, cũng không ngẩng đầu, khóe môi hiện ra nụ cười lạnh nhạt: “Chạy? Em có thể chạy đi đâu?”
Ánh mắt Đặng Tuyết trầm xuống, môi đỏ mím chặt, đáy mắt lại hiện ra buồn bã hờ hững, nhìn kỹ, phảng phất lại không vui không buồn.
Chỉ nghe cô ta than khẽ, nỉ non mở miệng: “Đúng vậy, còn có thể chạy đi đâu được…”
Chạy đến đâu, cũng không thoát được người đàn ông trước mắt này!
Tất nhiên nếu đã không thoát được, vậy cũng chỉ có thể tiếp nhận, có đôi lời nói thế nào, cuộc sống giống như “ức hiếp” chúng ta, thay vì bất lực phản kháng, còn không bằng thoải mái hưởng thụ, sau đó, đại khái bạn có thể phóng khoáng không sợ mà vỗ ngực một cái, nói cho toàn thế giới —— là bà đây “ức hiếp” cuộc sống!
Người đàn ông lại đột nhiên ngẩng đầu, sự lạnh lùng ngưng kết trong mắt, lại ở giây tiếp theo như băng tan tuyết tan: “Em có thể nghĩ thông suốt, tôi rất vui vẻ. Lúc nào nghỉ việc ở hộp đêm?”
Nhưng Đặng Tuyết lại không cảm kích, sóng mắt lưu chuyển, khẽ cười một tiếng, giống như tùy ý mở miệng: “Thất nghiệp rồi thì anh nuôi tôi à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)