Mà loại thái độ “không ưa, rồi lại không dám vứt bỏ” ày khiến cho các paparazi khá là tự đắc!
Minh Chiêu đứng khom người, rũ mắt nói: “Vâng.”
“Anh ấy định làm gì?”
“Ý định của gia chủ, tôi không đoán được.”
Dạ Cô Tinh cười lạnh, đi đến trước mặt Minh Chiêu: “Tôi lại cho rằng, trải qua chuyện của Chiến Dã, giữa chúng ta ngoại trừ quan hệ chủ tớ, còn là đồng minh.”
Minh Chiêu trầm ngâm một lát, cuối cùng cũng mở miệng: “Gia chủ cũng là hôm qua mới nhận được tư liệu, cụ thể làm thế nào cũng chưa biết được, nhưng nhà họ Giang những ngày kế tiếp hẳn là sẽ không dễ chịu.”
Dạ Cô Tinh cau mày, cầm lấy tấm thiệp mời lễ đính hôn màu trắng viền bạc, hững hờ thưởng thức: “Giang Hạo Đình và Kỷ Tu Viện thì sao?”
“Giang Hạo Đình và Kỷ Tu Viện?” Động tác bôi kem dưỡng da của cô ngừng lại, đôi mi thanh tú khẽ hất, hiển nhiên là không tin tưởng lắm.
An Tuyển Hoàng hạ xuống nụ hôn ngay vành tai cô, bàn tay nâng cánh tay trắng muốt của cô lên, ngón tay cái và ngón tay trỏ nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay cô: “Anh ta cho rằng, làm thông gia với nhà họ Kỷ là có thể bảo vệ nhà họ Giang. Đáng tiếc, anh không định buông tha anh ta.”
Dạ Cô Tinh hơi run run, ánh mắt lướt qua cánh tay mình đang được người đàn ông nâng trong lòng bàn tay: “Anh đã biết rồi sao?”
“Ừ.” Người đàn ông khẽ nhếch đôi môi mỏng, một giây sau, rũ mắt xuống, không nhìn ra là đang vui hay đang buồn, nhưng có loại hơi thở thâm trầm tràn ngập ra.
Dạ Cô Tinh lôi kéo anh ngồi xuống mép giường, ánh mắt trầm tĩnh: “Không hỏi em lí do sao?”
Dạ Cô Tinh cô may mắn nhường nào, mới có được một người đàn ông hiểu mình, yêu mình, tín nhiệm mình không chút nghi ngờ.
“Hoàng, có lẽ, đời này của em chính là vì anh mà sống…”
Trọng sinh một đời, vượt qua mọi ranh giới, từ nơi sâu xa, có lẽ cũng chỉ vì để cùng anh tương ngộ.
An Tuyển Hoàng hơi giật giật mí mắt, hai tay theo bản năng nắm chặt, một nỗi khủng hoảng không tên lan trà ra từ tận đáy lòng, giống như một giây sau, người đang trong lòng anh sẽ tiêu tán vào không khí tựa như khói xanh, không còn chút hình bóng.
“Không cho phép em rời đi.” Người đàn ông hung hăng, bá đạo, lại cố chấp!
“Được, không rời đi, sẽ ở cùng anh cả đời.”
Hai đôi môi chạm vào nhau, hơi thở hai người quấn quanh, bàn tay anh chặt chẽ ôm lấy bên hông cô, Dạ Cô Tinh theo bản năng đưa tay vòng lấy cổ anh, chìm đắm trong nụ hôn dịu dàng triền miên.
Nụ hôn kéo dài, chờ hai người tách ra, chỉ bạc ám muội dẫn dắt, hô hấp anh trầm thấp, đồng tử màu đen thâm thúy, hô hấp cô cũng dồn dập, hai gò má ửng hồng.
Hai trán dán vào nhau, bốn mắt nhìn nhau, Dạ Cô Tinh nhìn thật sâu vào đôi mắt trầm lắng, nặng nề của anh: “Trong lòng anh không thoải mái sao?”
Đôi môi no đủ như một trái đào căng mọng, người đàn ông không nói lời nào, đôi mắt lại dần dần trở nên sâu thẳm.
Dạ Cô Tinh đưa tay bóp nhẹ sống mũi cao của anh, than nhẹ một tiếng, lúm đồng tiền như hoa: “Em biết, anh đang cảm thấy không thoải mái.”
An Tuyển Hoàng thuận thế đặt cô ở dưới thân, hôn chụt một cái, cuồng ngạo biểu thị công khai chủ quyền: “Em là của anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)