“Cô ấy đang trên đường đến biệt thự, em có thể nói chuyện với cô ấy.” Diệp Nhĩ nói hai từ “nói chuyện” còn hơi nhấn mạnh, làm Dạ Cô Tinh không hiểu ra sao.
Trong mắt Diệp Nhĩ lóe lên một tia ranh mãnh: “Đừng quá ngạc nhiên đấy.”
Cúp điện thoại, Dạ Cô Tinh càng cảm thấy khó hiểu.
Tuy nhiên, khi “chuyên gia đầu tư tài chính phố Wall” mà Diệp Nhĩ nói bước vào biệt thự, xuất hiện trong tầm mắt của Dạ Cô Tinh, khóe mắt cô đột nhiên đỏ hoe…
“Em đang tức giận.” Người đàn ông nặng nề mở miệng, dùng câu khẳng định.
Ánh mắt của Dạ Cô Tinh thâm sâu, một tia đấu tranh vụt qua, cô đang xoắn xuýt, có nên đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp ngả bài hay không.
Đúng vậy, khi Kỷ Tu Viện nói ra cái gọi là “chuyện cũ” giữa cô ta và An Tuyển Hoàng, mặc dù Dạ Cô Tinh ngoài mặt rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rất khó chịu.
Tối nay cô rất im lặng, không phải vì hờn dỗi, mà là nghĩ xem có nên hỏi An Tuyển Hoàng để xác nhận hay không.
Nếu hỏi, cô nhận được câu trả lời, nhưng chưa chắc đã làm cô hài lòng, nếu không hỏi, lại khó tránh khỏi sự nghi ngờ vô căn cứ, ngày dài tháng rộng, sẽ dần dần sinh ra sự ngăn cách.
Rốt cuộc cô đã động tâm, động tình rồi, nên mới dao động bất định, lo lắng không yên như vậy.
Nhưng, nên dứt không dứt, ngược lại sẽ phải chịu sự tâm phiền ý loạn.
Đột nhiên ngước mắt, trong đôi mắt trong suốt của người phụ nữ sớm đã không còn chút sự rối rắm nào, Dạ Cô Tinh quay người lại, ánh mắt nghiêm túc: “Anh và Kỷ Tu Viện, có quan hệ gì?”
Một câu, đơn giản rõ ràng, lại nói trúng tim đen.
Cô, cuối cùng vẫn có những nguyên tắc của riêng mình.
Thứ tình yêu này, nếu mất đi phương hướng ở trong đó, sẽ lo được lo mất, một khi đã bắt đầu lừa mình dối người, thì cũng có nghĩa là hồi chuông báo tử đã vang lên.
Dạ Cô Tinh đột nhiên mỉm cười, cô biết, nếu An Tuyển Hoàng thật sự từng có cái gì với Kỷ Tu Viện, thì khúc mắt trong lòng cô sẽ không thể nào gỡ bỏ.
Người ta nói rằng, quá khứ là quá khứ, còn hiện tại là hiện tại, yêu thì cần phải nhìn về phía trước, nhưng cô không thể lừa dối bản thân được, yếu tố mạnh mẽ và bá đạo trong máu khiến cô không thể dung thứ cho một người đàn ông đã từng yêu những người phụ nữ khác!
Dạ Cô Tinh là một người cực kỳ keo kiệt, vì đã giao phó cho một người duy nhất nên cô yêu cầu người kia cũng phải trả lại ngang nhau, nếu không thì dù xẻ thịt, chặt xương, cô cũng sẽ lột cho bằng sạch cái “duy nhất” của mình từ trên người người kia.
Cô tàn nhẫn với người khác, cũng tàn nhẫn với bản thân.
Và An Tuyển Hoàng là cùng một loại người với cô, vì vậy anh thường nói rằng họ là một cặp hoàn hảo!
Họ đòi hỏi như nhau, cần sự toàn tâm toàn ý, trung trinh như một!
Anh hiểu cô, thì cô làm sao có thể không hiểu anh chứ?
An Tuyển Hoàng cầm lấy chiếc khăn bị Dạ Cô Tinh ném sang một bên như đồ bỏ, dịu dàng lau tóc cho cô.
Người phụ nữ ngồi, người đàn ông đứng, trong lúc này, yên tĩnh lưu chuyển, tràn ngập dịu dàng.
Dạ Cô Tinh xoay đôi mắt, khóe môi hơi cong lên, mỉm cười: “Nghe nói anh An là anh hùng cứu mỹ nhân, Không biết là có cơ hội được nghe câu chuyện từ người trong cuộc hay không?”
Động tác trên tay của An Tuyển Hoàng hơi dừng lại, ngẩng đầu, Dạ Cô Tinh cẩn thận quan sát từng nét mặt của người đàn ông qua gương, không để sót chút nào, nhưng phát hiện ngoài nghi vấn ra, thì trên mặt người đàn ông chỉ có vẻ khó hiểu, như thể không hiểu cô đang nói gì?
“Ách…” Dạ Cô Tinh sững sờ. Đáng lẽ không nên là biểu hiện như thế chứ…
Theo tính cách của An Tuyển Hoàng, anh sẽ không giả ngốc, cũng khinh thường giả ngốc, trừ phi, anh ngốc thật!
“Anh hùng cứu mỹ nhân?” Anh nhíu mày: “Anh chỉ từng cứu em…”
Dạ Cô Tinh càng không hiểu ra làm sao.
Ý của An Tuyển Hoàng rất đơn giản, cũng rất rõ ràng, anh sống gần ba mươi năm, trước khi gặp Dạ Cô Tinh, bên cạnh anh, đến một thứ giống cái còn không có, nói gì đến phụ nữ, anh không động thủ giết người đã tính là tốt lắm rồi, nói gì đến ra tay cứu người?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)