Trên khuôn mặt Nguyên Dực từng mảng xanh tím, hoàn toàn thay đổi, đồng tử trống rỗng nhìn về phía cha mình đang bị một đám người áo đen cầm súng bao quanh, dường như ngu dại, lẩm bẩm mở miệng: “Xong…… xong đời rồi……”
“Không hiểu, hay là trốn tránh, tự anh rõ ràng trong lòng. Dù mọi chuyện đã qua gần hai mươi năm, Tam Long hội ngày xưa cực thịnh một thời, bây giờ mai danh ẩn tích trong giới vũ khí, nhưng chỉ cần muốn điều tra, không tới mức không lần ra được manh mối nào.”
Bùi Ứng Long bộ dạng phục tùng rũ mắt, không đáp lại.
Trước khi sống lại, Diệp Tử đã nghiên cứu qua con người Bùi Ứng Long, thậm chí nhân lúc đóng phim, đích thân sang Việt Nam, tìm kiếm người của Tam Long hội, nắm được toàn bộ quá trình bang hội bị tiêu diệt.
Còn vì sao lại cảm thấy có tình cảm đối với bang phái này, thậm chí không tiếc tốn thời gian và tinh lực khổ sở điều tra, còn phải nói tới khi đó cô rất yêu thích một khẩu súng, chính là do Tam Long hội sẳn xuất, tuyệt đối là chính bản.
Uy lực kia, một phát súng đủ để bắn nát đầu hai người, phong cách tàn bạo lóa mắt làm sao! Sau đó, lấy thân phận nhân viên tình báo quân sự của Trung Quốc lúc thi hành nhiệm vụ, cây súng cô thích nhất bị đối phương đánh rơi xuống nước, mà cổ tay cô cũng bị thương.
Tuy rằng cô lại đã dùng thử rất nhiều loại súng, thế nhưng cũng không có khẩu nào dùng thuận tay bằng cây súng ấy, cho nên cô mới chú ý đến Tam Long hội, nhìn xem tổ chức vũ khí đã bị tiêu diệt từ lâu ấy liệu có còn tàn dư ẩn dấu sức mạnh nào không, dù cho phải tốn một số tiền lớn, cô cũng phải lấy được súng của họ.
Không ngờ, chuyện cô điều tra được khi ấy, bây giờ lại giúp mình giải quyết một chuyện gió nhằn.
Dạ Cô Tinh cũng không để tâm tới sự thờ ơ của Bùi Ứng Long, tiếp tục độc thoại: “Đã từng là đại đương gia của Tam Long hội, tôi tin tưởng anh có năng lực này.”
“Tin tưởng?” Trong mắt Bùi Ứng Long loé lên một tia khinh thường: “Cô dựa vào cái gì mà tin tưởng tôi? Tôi có cái gì đáng giá khiến cô tin tưởng?”
Dạ Cô Tinh mỉm cười, dưới ánh đèn, dung nhan yêu nghiệt càng trở nên mê hoặc, như yêu tinh trong đêm tối câu hồn đoạt phách: “Tôi không phải tin tưởng anh, mà là tin tưởng sức mạnh của thù hận.”
Sắc mặt Bùi Ứng Long không hề thay đổi, vẻ mặt tê dại, chỉ là hai bàn tay nắm chặt, bên trên mu bàn tay nổi lên gân xanh: “Xin lỗi, xã trưởng, tôi vẫn không hiểu.”
“Không, anh hiểu.” Dạ Cô Tinh xích lại gần, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo tựa như có thể xuyên thấu người trước mặt, thâm nhập vào tới tận linh hồn: “Chỉ là anh đang trốn tránh mà thôi. Trốn tránh cái chết của anh em, trốn tránh nội hận thù giày vò trong quá khứ, nhưng mà anh, có thể trốn thoát sao?”
Toàn thân người đàn ông run rẩy, trên khuôn mặt tê dại chợt lóe lên vẻ quật cường.
Nhất thời, đầu Bùi Ứng Long bị ba thanh súng nhắm vào, anh ta cũng không để ý tới, hai mắt đỏ như máu, hung tợn trừng mắt về phía Dạ Cô Tinh: “Bắn đi —— giết tôi đi ——” Nói xong, còn dùng sức hướng dí đầu vào họng súng trên tay Dạ Cô Tinh, nếu hai tay không bị Vu Sâm, Đàm Hào hai bên trái phải bắt lấy, có thể Dạ Cô Tinh đã bị anh ta đánh bay.
Người này, đã điên rồi!
Một lòng muốn chết, sống không lưu luyến, hẳn là để nói trạng thái như thế này!
Bùi Ứng Long cảm thấy, đời này của anh ta đã sớm sống đủ rồi. Từ hai mươi năm trước, anh ta đã không nên sống trên cõi đời này!
Ngày bang hội bị diệt, là hai người anh em liều mạng che chở cho anh ta chạy ra khỏi vòng vây, nhưng anh ta chỉ có thể trốn ở trong bụi cỏ, trơ mắt nhìn Thanh Long, Bạch Long bị người ta bắn một súng bể đầu, máu tươi nhiễm đỏ nền đất màu nâu, như tấm khăn đỏ trên đầu cô dâu mới, nước mưa hòa tan máu tươi đỏ thắm, chảy tới chân anh ta.
Nhưng mà, anh ta lại chẳng thể làm được gì, không thể lao ra giết kẻ nổ súng, bởi vì trong tay anh ta không có một vũ khí nào cả, thậm chí ngay cả một cây gậy thô kệch nhất tìm khắp nơi cũng không thấy một cái, Anh ta cũng không thể gào khóc, bởi vì những người kia bất cứ lúc nào cũng có thể phát hiện ra chỗ anh ta ẩn núp, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bắn chết.
Vì thế, anh ta chỉ biết lẳng lặng mà trốn ở sau bụi cỏ, tận mắt nhìn thấy những kẻ kia làm nhục thân xác Thanh Long, Bạch Long.
Trong giây phút hoảng hốt, phảng phất như anh ta lại nghe thấy âm thanh quen thuộc của Thanh Long, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Bạch Long.
Thanh Long: “Anh trai, anh là niềm kiêu ngạo của nhà họ Bùi, là người mà em và em trai tôn sùng nhất, vì thế, xin anh nhất định không được có chuyện gì!”
Bạch Long: “Anh trai, không được báo thù, không được báo thù…… Phải sống tiếp, mang theo cuộc sống của em và anh hai…… Sống tiếp……”
Vô số lần nửa đêm mộng ảo, Bùi Ứng Long nhìn vầng trăng sáng ngoài cửa, phảng phất như nhìn thấy Bạch Long tuấn lãng đang nhìn anh ta mỉm cười —— anh trai, anh phải cố gắng sống sót, thay thế em và anh hai, sống tiếp.
Vì thế, Bùi Ứng Long sống sót, mang theo cam kết với hai người em trai, cất dấu tài năng của bản thân, bẻ gãy đôi cánh của mình, dỡ xuống niềm kiêu ngạo, sống sót như một người bình thường.
Vì muốn sống sót, nên phải tồn tại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)