“Đúng vậy, trong chúng ta quả thật có nội gián!” Dương Vũ Sơ hít sâu một cái, đứng ra nói.
Chuyện đến nước này, súng ống đạn dược Dạ Cô Tinh có thể sử dụng được, cũng chỉ là trang bị của Bang Cự Phong, Vĩnh An hội, Dạ Xã hiện có ở Thành phố Z.
Coi như có thêm vũ khí Dạ Thất vận chuyển tới từ Thành phố G và Thành phố S, cũng rất khó có thể đánh đồng cùng với Thương Hiệt xã đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Một câu “uy lực gấp mười lần” của Đàm Hào khiến cho cô nhớ tới một người.
Bấm số của Tiền Kỳ Bân, đối phương rất nhanh đã bắt máy ——
“Cô chủ.”
“Ông Tiền, chuyện Bùi Ứng Long sao rồi?”
Ông khẽ than thở một tiếng: “Hôm qua cậu ta xin tôi rời đi.”
Sắc mặt căng thẳng: “Ông đồng ý rồi?”
“Không, tôi nói muốn cân nhắc ba ngày, sau đó sẽ cho cậu ta câu trả lời chắc chắn.”
Mi tâm nhíu lại hơi giãn ra, Dạ Cô Tinh trầm ngâm trong giây lát: “Tạ sao anh ta đột nhiên muốn rời đi.”
“Thôi, ông cũng là muốn giữ lại nhân tài cho Dạ Xã, chuyện đến nước này nhiều lời cũng vô ích. Người không có lòng muốn ở đây, lưu lại cũng vô dụng.”
“Vậy ý của cô chủ là……”
“Bảo anh ta lập tức lên đường đến Thành phố Z gặp tôi, làm xong chuyện cuối cùng này tôi sẽ thả tự do cho anh ta. Nhớ kỹ, trước chạng vạng ngày hôm nay, tôi muốn nhìn thấy người.”
“Cô chủ, tôi nghĩ……”
“Ông Tiền, có gì cứ nói thẳng, không cần kiêng kỵ.”
“Tôi thấy Bùi Ứng Long cũng là một trang nam tử hán, hi vọng cô chủ có thể cho cậu ta một con đường, lưu lại một mạng.”
Dạ Cô Tinh lạnh lùng nhếch lên khóe môi, hai mắt híp lại, lóe lên vẻ nguy hiểm: “Ông đang sợ tôi giết anh ta?”
Tiền Kỳ Bân thoáng chốc cả kinh: “Cô chủ, tôi không có ý đó, tuy rằng thả cọp về rừng hậu hoạn vô cùng, thế nhưng tôi thật sự không đành lòng……”
“Không đành lòng? Ông Tiền, ông có biết ông nhất thời không đành lòng, tương lai có thể hại chết rất nhiều người không? Tôi hiểu lòng yêu quý nhân tài của ông, nhưng mà sự cố chấp không suy xét tới lập trường sẽ thành xằng bậy!”
“…… Cô chủ, tôi hiểu.”
Giọng nói Dạ Cô Tinh hơi chậm lại: “Tôi không chỉ trích suy nghĩ của ông.” Cô thay đổi giọng nhẹ nhàng hơn chút: “Tôi chỉ là đúng chuyện mà nói. Còn nữa, nếu tôi đồng ý thả tự do cho Bùi Ứng Long, vậy thì sẽ không ra tay với anh ta. Ông có thể yên tâm.”
Bàn tay nắm chặt điện thoại của Tiền Kỳ Bân khẽ run rẩy, ánh mắt lộ ra vẻ xấu hổ: “Cô chủ, tôi không nên nghi ngờ cô. Là tôi vẫn luôn mang tâm trạng đề phòng, lần sau sẽ không như vậy nữa.”
Dạ Cô Tinh khẽ “ừm” một tiếng: “Ông nói anh ta mau chóng lên đường đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)