Giống như trong trận chiến kịch liệt vừa rồi vậy, cô đã mất hết dũng khí để chối từ, chỉ có thể để cho anh muốn làm gì thì làm!
Nhưng, người đàn ông của cô vốn dĩ nên là như vậy, không phải sao?
Một người đáng để cô trông chờ, đáng để cô kính trọng, đáng để cô cam tâm tình nguyện!
Dạ Cô Tinh nhìn chằm chằm vào miếng cá mà An Tuyển Hoàng vừa gắp bỏ vào miệng với vẻ mặt đầy mong đợi, rồi hỏi: “Sao? Mùi vị thế nào?”
Một tia ấm áp nhàn nhạt hiện lên giữa hai mắt của người đàn ông, vẻ lạnh nhạt dần dần dịu đi, “Anh ước gì sau này cứ đến mỗi đêm giao thừa, đều có thể được ăn các món do chính tay em nấu.”
Dạ Cô Tinh nhướng mày, cố ý trêu chọc anh, “Vậy nếu như đến lúc đó em bận không có thời gian nấu cho anh ăn thì phải làm sao đây?”
An Tuyển Hoàng suy nghĩ đắn đo trong giây lát, sau đó nở cười và nói: “Vậy thì cứ để anh lo.”
“Hả?” Dạ Cô Tinh đang cầm đũa bỗng khựng lại.
An Tuyển Hoàng nghiêm túc và chậm rãi nói lại: “Nếu như sau này em có bận, thì cứ để anh nấu cho.”
Dạ Cô Tinh nuốt một ngụm nước bọt, nghi hoặc hỏi lại: “Anh biết nấu ăn sao?”
Học theo dáng vẻ lúc chiều của cô, An Tuyển Hoàng cũng nhún nhún vai với vẻ mặt hiển nhiên, rồi đáp: “Không biết...” Sau đó liếc nhìn sang cuốn sách dạy nấu ăn đang được mở ra, lại nói: “Nhưng nó biết.”
Dạ Cô Tinh lập tức chớp thời cơ, cười gian xảo, rồi đáp lại: “Cứ quyết định như thế đi!”
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh An Tuyển Hoàng mang tạp dề, tay cầm chảo, đứng trong bếp với vẻ mặt lạnh lùng điềm tĩnh, thì cô đã không nhịn được cười rồi.
An Tuyển Hoàng rót một ly rượu vang đỏ, Dạ Cô Tinh thấy vậy định vươn tay lấy, nhưng lại bị anh nhanh tay lẹ mắt ngăn lại, còn cảnh cáo cô: “Phụ nữ có thai không được uống thứ này.”
Khóe môi Dạ Cô Tinh chưa kịp cong lên đã rủ xuống, với bộ mặt đáng thương nhìn người đàn ông, buồn bã nói: “Nhưng mà em thật rất muốn uống thứ đó...”
Đôi môi mỏng của An Tuyển Hoàng cong lên tạo thành một đường cong hơi lạnh lùng. Đối với chuyện này, thì anh rõ ràng là không nhượng bộ rồi.
“Nhưng trong sách có nói rượu rất có hại cho thai nhi, sẽ khiến thai chậm phát triển và suy dinh dưỡng...” Người đàn ông bảo thủ nói.
Dạ Cô Tinh phản bác lại: “Vậy tại sao anh còn lấy nó ra làm gì chứ?!” Đó chẳng phải là một tội ác sao! Đã biết vậy thì ngay từ đầu đừng có cho cô thấy chứ?! Người đàn ông này nhất định là đang cố ý đây mà!
Ánh sáng lóe lên trong mắt, An Tuyển Hoàng lắc lắc ly rượu, rồi nhấp một ngụm, chất lỏng đặc sệt màu đỏ tươi từ từ chảy vào trong miệng, anh cười mỉm, hỏi: “Em có muốn thử không?”
Trong phút chốc, Dạ Cô Tinh liên tưởng ngay đến cảnh tượng một con sói xám lớn đang vẫy đuôi trước mặt mình, còn bản thân cô chính là cô bé quàng khăn đỏ đang bị nó nhìn chằm chằm.
Mùi rượu vang đỏ xộc lên mũi khiến cô không cam lòng nuốt một ngụm nước bọt, mặc dù biết người đàn ông đang suy tính âm mưu gì đó, nhưng cô mặc kệ, gật đầu cái rụp, rồi nói: “Em muốn thử....” Sau đó nghịch nghịch móng tay út bên phải của mình, lại nói tiếp: “Em chỉ là nhấp môi một chút thôi! Bảo đảm sẽ không ảnh hưởng gì đến con đâu! Thật đó!”
“Nhấp môi sao?” Ánh mắt của người đàn ông rơi trên đôi môi mỏng manh của người phụ nữ, đột nhiên ánh mắt đó trở nên gian xảo, “Hay là, để anh giúp em nhé...”
Một giây sau, dưới ánh mắt kinh ngạc của Dạ Cô Tinh, người đàn ông đã nghiêng người về phía trước, đôi môi ấm áp của anh ta chiếm lấy đôi môi cô.
Môi và lưỡi giao nhau, Dạ Cô Tinh chỉ cảm thấy trong khoang miệng có mùi thơm êm dịu của rượu vang đỏ, và lưỡi của người đàn ông lướt qua môi cô, đong đầy mùi rượu thơm ngào ngạt dị thường.
“Mùi vị thế nào? Ngon chứ?” Đôi mắt đen thâm thúy của anh tỏa ra tia đắc chí.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)