Người đàn ông nhìn lướt qua đỉnh đầu của cô, sau đó nhìn vào đỉnh đầu của mình trong gương, khóe môi hơi nhếch lên, “Nhìn cũng được.”
Kỷ Tình lại cười nhạo một tiếng: “Không cần để ý? Hay cho câu không cần để ý, ngay cả khi ảnh hưởng đến quy tắc của gia tộc, cũng phải bỏ qua ư?” Một chút mỉa mai hiện lên trong ánh mắt của bà ta: “Chỉ vì một đứa con gái vớ vẩn, rời bỏ gia tộc trước bữa tiệc giao thừa, một người như vậy có xứng đáng làm gia chủ hay không?!”
Đôi lông mày gợn sóng của Nguyệt Vô Tình bỗng nhiên sắc bén hẳn, anh ta lên tiếng cảnh cáo: “Phu nhân xin nói chuyện cẩn thận, gia chủ rời đi trước tiệc giao thừa, ắt phải có lí do và suy tính của riêng mình, bữa tiệc giao thừa sẽ cho mọi người một lời giải thích thỏa đáng, giữa việc cùng gặp nhau ngày cuối năm và lợi ích tương lai, cái nào quan trọng hơn, mọi người trong gia tộc hẳn là tự có cân nhắc.”
Mặt Kỷ Tình càng thêm lạnh lùng, lồng ngực phật phồng, “Các người đang nói xạo.” Rõ ràng là đi gặp cô ta, nhưng lại nói là vì lợi ích của gia tộc, những người thuộc nhà họ An này đều vì lợi ích, chỉ cần An Tuyển Hoàng mang lại cho họ những lợi ích lớn hơn, còn quan tâm gì đến quy tắc của gia tộc, bọn họ còn không mở một mắt nhắm một mắt cho qua hay sao.
Một nụ cười thờ ơ trên khóe môi, quả thật như một làn gió xuân, Minh Triệt cũng ung dung nói: “Phu nhân nói vậy là sai rồi, gia chủ đi là quang minh chính đại, cơ bản không cần lừa gạt, còn nữa, nhà họ An từ trên xuống dưới, luôn là gia chủ vi tôn, gia chủ muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, cơ bản không cần nói với ai! Quy tắc là chết, mà người thì còn sống, cho dù gia chủ rời đi mà không nói năng gì, cũng tin rằng không có người nào dám xen vào nói bừa.”
Tư Kình Dận bĩnh tĩnh mỉm cười, nói với Minh Triệt: “Ngươi nói vậy cũng không đúng, còn thiếu một điểm, quả thật không ai dám xem vào nói bừa, nhưng cũng không loại trừ một số người thích cậy già lên mặt.”
Khóe miệng Minh Triệt giật giật, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Tư Kình Dận, châm biếm nói bóng nói gió, cao minh!
Sắc mặt Kỷ Tình ngay lập tức tái nhợt, những người này dám chế diễu bà ta là cậy già lên măt!
Nhưng bà ta thật sự không thể chất vấn, nếu không thì bà ta sẽ lại bị nói là chột dạ.
Không để ý đến sắc mặt của Kỷ Tình đang thay đổi rõ rệt, Nguyệt Vô Tình bình thản như nước, nhưng lại có uy nghiêm của riêng mình: “Phu nhân mặc dù đang tạm thời phụ trách xử lý những chuyện trong nhà, tạm thời phụ trách việc nội bộ, nhưng đừng quên tu tâm dưỡng tính, đừng nói năng hàm hồ, nói ít lại, nếu không mấy lời bàn luận về gia chủ rất dễ đi quá giới hạn, lúc đó truyền đến tai của mười lăm trưởng lão, tự chuốt lấy họa thì lại không hay.”
“Chúng tôi chỉ nói đến vậy thôi, phu nhân tự giải quyết cho tốt.” Nói xong, anh ta rời đi đầu tiên.
Khi bước tới cửa, Nguyệt Vô Tình dừng lại, tiếng nói từ từ vang lên. Thong thả nói với hàng vệ binh đang cúi thấp đầu trước mặt Kỷ Tình nói: “Đều lui xuống trước đi.”
“Vâng.” Một nhóm người đi ra ngoài, hoàn toàn không để ý tới Kỷ Tình.
Không ngờ An Tuyển Hoàng lại trực tiếp từ chối ngay trong cuộc họp thường niên của An thị, trước sự chứng kiến của phần đông nhân viên của An thị và người nhà họ An, không những từ chối mà còn rút lại thành 10 triệu, như một cái tát vào mặt bà ta, khiến bà ấy mất hết thể diện!
Thời điểm Kỷ Tình nghe tin vậy, thiếu chút nữa là tức đến tắt thở, nếu không đưa 50 triệu, thì ít ra cũng phải chi 30 triệu như năm trước, không ngờ An Tuyển Hoàng lại làm như vậy, bà ta làm được gì với 10 triệu? Còn chưa đủ để bà ta mua một bộ trang sức.
Anh làm vậy là có mục đích, cố ý làm bà ta mất mặt, cố tình khiến bà ta không thể ngẩng đầu nhìn nhà họ An, cố ý nói cho mọi người biết mẹ con họ đang có mâu thuẫn!
Vào năm đó, bà ta mang thai đôi, sinh thêm hai người con trai chô nhà họ An, có thể nói là nở mày nở mặt vô cùng, có một không hai.
Nơi đây đã từng náo nhiệt, nhưng bây giờ đã trở thành một mối đe dọa chết người.
Bà ta rất bực bội, vì sao đứa có tính tình ôn hòa dễ bảo như Tuyển Thần lại không được ra đời đước, mà lại là một An Tuyển Hoàng lạnh lùng, tàn nhẫn.
Thời gian hai anh em ra đời chỉ kém nhau 3 phút.
Nhưng chính ba phút này đã thay đổi số phận của tất cả mọi người, kể cả bà ta.
Trước đây, nếu bà ta có thể cố quyết tâm, không để ý và coi thường tình cảm mẹ con này, khi An Tuyển Hoàng còn nhỏ, bà ta kéo anh xuống và nâng đỡ người con trai thứ hai kia của bà ta lên, có phải mọi việc đều có thể viết lại hay không?
Bà ta cũng không cần khoanh ta bó gối như vầy, cũng không đứng trong hoàn cảnh khó xử như thế này.
Mặc dù trước đây bà ta và An Tuyển Hoàng bất hòa, nhưng mối quan hệ của họ cũng không đến mức căng thẳng như thế này, đều là do người phụ nữ kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)