Ở một góc độ bí mật, đôi môi anh đào khẽ nhếch lên một vẻ đắc ý bí ẩn, Dạ Cô Tinh ngừng động tác trên tay, rốt cục, cũng đến rồi......
Cầm chín trăm ngàn đô chip, Dạ Cô Tinh bước thẳng vào trong sảnh.
“Trời ạ! Người này một ván đã thắng ba trăm ngàn?! Còn là đô Mỹ!”
“Chẳng lẽ anh ta không sợ thua sao?!”
“Nhìn dáng vẻ của anh ta giống như đã tính toán trước, chắc là...... người trong nghề?!”
Bỏ hết thảy những tiếng bàn luận sau tai, Dạ Cô Tinh chậm rãi nhếch khóe môi, cô không phải thần bài, cũng không xưng được người trong nghề, cô chỉ là học môn toán khá tốt, tính nhẩm khá là nhanh, hiểu một chút kiến thức về “xác suất thống kê” mà thôi.
Xuống sân bay, Chu Lê tạm biệt nhóm người Dạ Cô Tinh, chỉ nói hôm thi đấu cô ấy sẽ tới cổ vũ cho bọn họ.
Đi tới khách sạn đã đặt trước, một nhóm mười người thêm cả Tịch Cẩn, đội ngũ mười một người mênh mông cuồn cuộn, đi vào đại sảnh khách sạn, thoáng chốc thu hút được biết bao ánh mắt của mọi người.
Làm xong thủ tục nhận phòng, hai nam chung một phòng, nữ lại là mỗi người một phòng đơn.
“Trước tiên bỏ hành lý vào phòng của từng người, thu dọn nghỉ ngơi một lát, nửa tiếng sau tập hợp ở nhà hàng của khách sạn, mọi người cùng nhau ăn cơm tối!”
Dạ Cô Tinh thông báo một tiếng, tất cả mọi người như tìm được người đáng tin cậy, cấp tốc hành động.
Sau khi đi vào phòng của mình, cái đuôi Tịch Cẩn cũng theo vào, nghênh ngang nằm nghiêng ở trên giường, đung đưa hai cái chân dài, nghểnh đầu lên: “Nhất Nhất, mau tới để anh bắt mạch, xem bé con có ngoan không nào.”
Dạ Cô Tinh nghe lời ngồi xuống bên cạnh anh ta, vươn tay ra.
Vẫn duy trì tư thế nằm đó không thay đổi, người nào đó hững hờ vươn tay ra đè lên mạch đập, dáng vẻ kia, trông chả khác gì như một tên lang băm!
Rất ra dáng ra hình gật gật đầu, còn thiếu vuốt vuốt chòm râu nữa thôi, “Tốt lắm, tốt lắm! Năng lượng sống dồi dào, giống anh!”
Dạ Cô Tinh rốt cục cũng nhịn không được mà trợn trắng mắt, cô rất muốn hỏi, sao đứa bé lại giống anh được chứ?
Nửa tiếng sau, tất cả mọi người tập hợp đúng giờ, không có người nào đến muộn.
Nhìn thấy những chiếc bánh nhỏ tinh xảo trên bàn, một đám người tò mò trợn to mắt, làm người gốc phương bắc, mọi người đều chủ yếu là ăn mì, bây giờ đi tới miền Nam, dọc theo đường đi nhìn thấy không ít những thứ mới mẻ thú vị.
“Đây chẳng lẽ chính là trà chiều trong truyền thuyết?” Từ Nhất Hạo tiện tay kéo ghế ngồi xuống, vẫn cười rất vui vẻ.
“Thật là đẹp.....” Từ trước đến giờ Hạ Tử Tịnh luôn ngại ngùng cũng không nhịn được lên tiếng thán phục, không thể rời mắt khỏi những món bánh tinh xảo như những tác phẩm nghệ thuật này.
Ẩm thực hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây đa phần là chưng hấp, mỗi món đều được đặt ngay ngắn trong những vỉ hấp nhỏ xinh xắn, đặt đầy bàn, còn rất đa dạng, đang bốc lên khói trắng nóng hổi, khiến cho người ta rất muốn mau chóng nếm thử.
Bầu không khí trên bàn ăn say sưa, đúng là vô cùng hòa hợp, tất cả mọi người đều cảm thấy hứng thú đối với những món ăn mới mẻ trước mắt, thỉnh thoảng hỏi Dạ Cô Tinh những điều có liên quan đến văn hóa, Dạ Cô Tinh nói ra từng cái, hạ bút thành văn, lần thứ hai khiến cho mọi người nhìn với cặp mắt khác xưa, còn có thể nói tiếng Quảng Đông lưu loát, đúng là khiến người ta tấm tắc.
Lúc này, điện thoại vang lên, là Đàm Hào.
Nói một câu “Xin lỗi”, cô đứng dậy đi ra ngoài cửa, “Alo.”
“Xã trưởng, xảy ra vấn đề rồi......”
Trở lại trên bàn cơm, Dạ Cô Tinh ho nhẹ hai tiếng, “Mọi người từ từ ăn, không đủ có thể gọi thêm, ngày mai hoạt động tự do, chú ý nghỉ ngơi, sáng ngày mốt, hãy dùng một trạng thái tinh thần sung mãn nhất nghênh đón nghi thức khai mạc.”
Hất tay người nào đó ra, ánh mắt Dạ Cô Tinh lộ vẻ ghét bỏ, xoay người rời đi, “Muốn đi thì anh tự đi đi.”
Thực ra cô muốn nói, muốn ngốc anh tự mình ngốc đi, đừng lôi kéo em ngốc giống như anh.
“Ơ kìa! Cách của anh tốt như vậy cơ mà......”
Không tới hai phút, Đàm Hào chạy xe tới, hai người ngồi vào trong xe, Dạ Cô Tinh nặng nề nói, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vẻ mặt Đàm Hào rất tức giận.
Chuyện này còn phải kể từ tối hôm qua, Dạ Cô Tinh gọi điện thoại để Tiền Kỳ Bân thông báo Dạ Thất áp tải vũ khí.
Dạ Cô Tinh cho kỳ hạn là trong vòng ba ngày, bởi vì đường thủy đi từ thành phố A tới thành phố Z đi qua khu vực cao hơn mặt biển, đan giữa mùa đông, mặt sông kết băng, vì thế căn bản là không có cách vận tải.
Đúng là có thể giữa đường đổi cách vận chuyện, nhưng như vậy sẽ kéo dài thời gian vận chuyển, không thể vận chuyển hàng tới đích trong vòng ba ngày.
Dạ Thất mới quyết định tạm thời điều vũ khí trong kho ở thành phố G đi, vận chuyển tới thành phố Z, bởi vì khoảng cách giữa hai thành phố rất gần, thời gian vận chuyển không tới một ngày.
Bởi vậy, khi nhóm người Dạ Cô Tinh đi tới thành phố Z, cùng lúc đó vũ khí cũng có thể vận chuyển đến, nhưng tất cả những người trong đội ngũ áp tải đều đã mất liên lạc với tổng bộ.
“Ai làm?” Dạ Cô Tinh mỏi mệt ray ray trán, đi đường mệt nhọc, bây giờ cô rất muốn được nghỉ ngơi, nhưng chuyện lại liên tiếp xảy ra, ép tới cô có chút thở không nổi.
Tịch Cẩn ngồi bên cạnh khuôn mặt khẽ động, lấy từ trong túi áo ra thứ gì đó giống như túi thơm, đưa cho cô, “Nè......”
Dạ Cô Tinh nhận lấy, mũi khẽ hô hấp, thoáng chốc một hương thơm bạc hà mát mẻ chui vào chóp mũi, thẳng vào khí quản, thoáng chốc tinh thần phấn chấn hẳn.
“Là đám chó trong Bang Cự Phong làm.”
“Bang Cự Phong?”
Đàm Hào đang muốn nói, lại bị Tịch Cẩn đột nhiên ngắt lời.
“Bang Cự Phong, thành lập mười tám năm trước, phát triển từ sòng bài ở Macao, sau đó thế lực từng bước chuyển đến Quảng Đông, tốc độ phát triển rất nhanh, hiện nay đã trở thành thế lực lớn số một số hai trong hắc đạo phía Nam, cùng bang Thất Tinh, Hội Vĩnh An, Thương Hiệt xã được xưng là bốn bá chủ của hắc đạo phương Nam. Bang chủ đương nhiệm Đường Nghiêu, ba năm trước thay thế vị trí của cha anh ta, mặc dù vừa mới tiếp nhận, nhưng thủ đoạn cứng rắn, dưới sự dẫn dắt của anh ta, Bang Cự Phong phát triển như mặt trời ban trưa!”
Dạ Cô Tinh kinh ngạc nhíu mày, ngay cả Đàm Hào cũng lặng lẽ nhìn qua gương chiếu hậu đánh giá Tịch Cẩn.
Tuy những tư liệu này chỉ cần điều tra sẽ biết, nhưng mà cũng không đến nỗi...... vừa nhắc đã trả lời được lưu loát như vậy chứ? Lại giống như đang kể chuyện xưa......
Tịch Cẩn nhếch miệng nở nụ cười, vẫy vẫy tay với kính chiếu hậu, vừa vặn đối diện với ánh mắt thăm dò của Đàm Hào, “He he...... Có phải là cảm thấy anh đây càng lúc càng đẹp trai hơn rồi không?”
Đàm Hào nhất thời sững sờ, khóe miệng co rút kéo ra một ý cười, mà nụ cười đó, còn khó coi hơn cả khóc.
Tịch Cẩn bất ngờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)