“Yes! Madam!”
Phòng ngủ to như vậy chỉ còn lại có Dạ Cô Tinh và An Tuyển Hoàng, hai người trừng mắt nhìn nhau.
Người đàn ông đá một phát lên cánh cửa, tiến lên vài bước, trực tiếp dơ tay kéo cô lại, dưới ánh mắt không thể tin được của Dạ Cô Tinh – bép bép bép-
Người đàn ông này, vậy mà dám...... đánh mông cô?!
“An Tuyển Hoàng, anh đủ rồi đó!” Dạ Cô Tinh xoa xoa cái mông bị đánh, hai gò má ửng đỏ, nhìn thấy đôi chân mày sắc như kiếm của anh dựng thẳng, đôi mắt trợn lên, không cần nói cũng biết anh đang vô cùng tức giận.
“Không đủ.” Khuôn mặt người đàn ông thâm trầm, hơi thở lạnh thấu xương tràn ngập bên trong phòng ngủ, mặc dù đã mở hệ thống sưởi, vẫn khiến cho người ta cảm thấy lạnh tê tái như rơi xuống hầm băng.
Dạ Cô Tinh tức giận, phồng má nói, “Vậy anh còn muốn...... ưm...... ưm......” Cô chưa kịp nói xong miệng đã bị chặn lại!
Anh như một con sói đói khát, nụ hôn mãnh liệt thô bạo, hoàn toàn không có kỹ xảo, chỉ là đang phát tiết, đang trừng phạt, mút gặm, cắn xé, giống như giây tiếp theo sẽ nuốt người phụ nữ này vào trong bụng.
Dạ Cô Tinh rất tức giận, vốn dĩ cô còn đang định phê bình An Tuyển Hoàng vì chuyện anh về trễ, hơn nữa ngày hôm qua hai người còn đang mâu thuẫn chuyện quay về nhà cũ đón giao thừa, cãi nhau xong cũng không vui vẻ gì, bây giờ, An Tuyển Hoàng lại là dùng cách bá đạo như muốn xử phạt thể xác này, trong lòng người nào đó vốn đã tích lửa giận, bây giờ còn tức giận hơn nữa!
Cố gắng vươn tay đẩy anh ra, nhưng mặc cho cô dùng sức như thế nào, An Tuyển Hoàng lại giống như một tòa núi cao, lù lù bất động, cuối cùng, thậm chí ngay cả ba chiêu phòng biến thái cô cũng đã dùng tới, đạp đá đẩy đánh, tất cả các kỹ năng cũng đã dùng hết, người đàn ông vẫn không ngừng xâm chiếm lấy cô, càng ngày càng mạnh mẽ.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, Dạ Cô Tinh bị anh đẩy ngã lên giường, thân hình người đàn ông cao lớn đè ép, chống trên thân thể nhỏ bé của cô, hơi thở đan xen vào nhau, giằng co gần gũi.
“Ưm ưm ưm......” Cô đang muốn nói ‘anh buông ra’!
Đáy mắt cỉa người đàn ông hiện lên một tia sáng đỏ tươi, động tác trên miệng cũng không ngừng lại, bàn tay to linh hoạt luồn qua lớp quần áo ngăn trở, lướt trên làn da mềm mại, trơn mướt của cô, thở dài một tiếng, dần dần thăm dò tiến sâu.
Dạ Cô Tinh đột nhiên cảm thấy tủi thân, mũi cay cay, khóe mắt cũng phiếm hồng, từng giọt nước mắt trong suốt chảy xuống, xuyên qua vành tóc mai, cuối cùng biến mất trên tấm ga giường bằng bông màu đen.
Đầu lưỡi nếm phải hương vị mằn mặn ẩm ướt, An Tuyển Hoàng đột nhiên hoàn hồn, bàn tay đang vuốt ve chợt cứng đờ, răng môi tách ra, trong mắt người đàn ông hiện lên vẻ ảo não và áy náy, vùi đầu vào cổ cô, thở hổn hển, sau đó rầu rĩ nói --
“Anh xin lỗi.”
Dạ Cô Tinh càng cảm thấy tủi thân, nước mắt rơi xuống không ngừng, hình ảnh ấy đập vào trong mắt An Tuyển Hoàng, khiến anh đau lòng không thôi!
Vội vội vàng vàng vươn tay lau nước mắt cho cô, thương tiếc mà hôn lên khóe mắt đang rơi nước mắt của cô, người đàn ông lại giống như đứa trẻ phạm phải sai lầm, trong mắt tràn ngập sự lo lắng và hối hận.
“Ngoan, đừng khóc, được không?”
Dạ Cô Tinh không mở mắt, không thèm để ý tới anh.
“Anh sai rồi......”
Dạ Cô Tinh liếc anh một cái, nức nở nói, “Vậy anh nói xem, anh, sai ở đâu?”
Người đàn ông trầm ngâm trong chớp mắt, đếm ngón tay, “Một là, không nên đánh mông em; Hai là, không nên dùng sức mạnh.”
Người phụ nữ nhướng mày, “Còn gì nữa?”
An Tuyển Hoàng nhíu mày, “Còn có cái gì?”
Dạ Cô Tinh giả bộ khóc nấc lên.
“Thôi thôi, đừng khóc......” Người đàn ông im lặng trong chốc lát, giống như đang trầm tư, “Nhưng...... còn cái gì nữa?”
Dạ Cô Tinh đen mặt, trừng mắt trừng anh, “Còn không đi xuống?”
Người đàn ông không nỡ rời khỏi cô, cọ cọ vào cổ cô, nhưng vẫn phải nghe lời đi xuống khỏi người cô.
Dạ Cô Tinh ngồi dậy, nhưng một giây sau lại ngã vào một cái ôm ấp áp mà mát lạnh, hơi thở chỉ thuộc về An Tuyển Hoàng dường như cơn gió tràn vào khoang mũi cô, thoáng chốc che phủ đôi mắt đen sâu thẳm.
“Đây là lần đầu tiên, anh thấy em khóc.”
Dạ Cô Tinh bỗng sửng sốt, khuôn mặt đỏ bừng, vừa rồi không hiểu vì sao cô lại khóc, bây giờ thì thấy xấu hổ không thôi, dường như cảm thấy rất oan ức, rất tủi thân, chỉ có nước mắt rơi mới có thể giảm đi cảm giác này.
“Phụ nữ có thai đều thất thường vậy đấy, anh không biết sao?”
Người đàn ông nhếch môi khẽ cười, than nhẹ một tiếng, “Đúng vậy, cho phép em, được thất thường.”
Dạ Cô Tinh thu lại khóe miệng đang nhếch lên, ngồi thẳng dậy, mắt sáng như đuốc, “Nói, đêm nay anh đã đi đâu?”
An Tuyển Hoàng nhíu mày, hai mắt híp lại, dường như đang trêu chọc cô, “Em đang điều tra anh à?”
“Là..... tổ chức tiệc rượu?”
Người đàn ông gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)