Có lẽ, điều mà anh ta có thể làm, chính là khi cô im lặng, lẳng lặng đứng bên cạnh cô, bảo vệ, cùng cô im lặng......
“Chồng à, anh có thấy Vũ Ngưng càng ngày càng trầm mặc không?”
Giang Dương gấp lại tờ báo trong tay, trừng mắt nhìn vợ mình một cái, “Đừng có cả ngày suy nghĩ lung tung nữa.”
Sắc mặt Cố Phương Lan khẽ cười, “Anh không thường xuyên ở nhà, đàn ông như anh, làm sao biết được tâm tư thiếu nữ.”
Giang Dương đột nhiên cảm thấy hứng thú, “Vậy em nói xem, Vũ Ngưng rốt cuộc là làm sao?”
Cố Phương Lan sắp xếp lại từ ngữ, mở miệng nói: “Từ tối hôm qua trở về từ bữa tiệc nhà họ Kỷ, Vũ Ngưng mới có biểu hiện không thích hợp, “ Đôi mắt bà ta xoay tròn, “Anh nói xem, có phải con bé đã thích con trai nhà nào không? Em thấy cậu An......”
“Nói bậy! Còn ngại tối hôm qua chưa đủ mất mặt sao?!” Giang Dương hung dữ trừng mắt.
Cố Phương Lan biểu tình ngượng ngùng, “Đúng rồi, người phụ nữ đó rốt cuộc là lai lịch như thế nào? Em thấy An Tuyển Hoàng rất là dung túng cô ta! Lần trước Hạo Đình nhà chúng ta cũng bởi vì cô ta mới bị vào bệnh viện, đúng là hồng nhan hoạ thủy! Hồ ly tinh --”
Đáy mắt người đàn bà xẹt qua ánh sáng, trên khuôn mặt được bảo dưỡng thoả đáng hiện lên vẻ âm trầm hung ác.
Đánh con trai thì đương nhiên trái tim người mẹ sẽ rất đau, vốn dĩ Cố Phương Lan là kẻ có thù tất báo, ai khiến cho bà ta đau đớn, bà ta sẽ trả lại gấp trăm lần ngàn lần!
Chỉ cần người phụ nữ kia còn lăn lộn trong giới thượng lưu ở thủ đô, dựa vào mối quan hệ nhiều năm tích lũy, bà ta cũng không tin trị không được con hồ ly tinh kia!
Làm vợ chồng với nhau ba mươi năm, Giang Dương hiểu biết Cố Phương Lan hơn so với bất kỳ người nào, vừa thấy biểu cảm trên mặt là biết bà ta đang có tính toán gì!
Ông ta lạnh lùng hừ một tiếng, “Bà thì biết cái gì? Có thể được An Tuyển Hoàng coi trọng, cô ta chắc chắn không phải là kẻ đơn giản! Thu hồi suy tính ngu ngốc của bà lại, nếu như dẫn lửa thiêu thân, đến lúc đó làm liên lụy cả nhà họ Giang, lại mất nhiều hơn được!”
Cố Phương Lan cũng không nghe lọt tai, “Một người phụ nữ mà thôi, chỉ là có khuôn mặt xinh đẹp một chút, còn có khả năng gì? Chờ đó mà xem, Kỷ Tình cũng không phải là đèn cạn dầu, cô ta muốn gả vào nhà họ An, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!”
“Cô, cô ta thoạt nhìn cũng chỉ mới hai mươi, còn tuổi nhỏ, tâm cơ đã thâm trầm như thế sao?”
Giang Dương thở dài, “Cho nên mới nói, cô ta không đơn giản......”
Cẩn thận nhớ lại những gì đã xảy ra trong bữa tiệc, Cố Phương Lan hình như đã ngộ ra được điều gì, càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi, nhìn thấy Vũ Ngưng chịu nhục nhã, bà ta rất muốn mở miệng dạy dỗ cô gái kia, nhưng lại bị con trai cản lại, lúc ấy bà ta còn hung hăng trừng mắt nhìn con trai, cho rằng con trai mình đang giúp người phụ nữ kia, còn may...... may mà lúc ấy bà ta không quá xúc động, nếu không sẽ bị mất mặt trước mọi người, không chỉ có Giang Vũ Ngưng và Tần Tư Thần, bà cũng không còn mặt mũi nào!
“Được rồi được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, đi ngủ sớm đi, ngày mai tôi còn có trận diễn tập.” Giang Dương tắt đèn, nằm xuống, đang chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên bàn tay nhỏ bé mềm mại của người phụ nữ vuốt ve trên ngực ông, phút chốc toàn thân ông cứng đờ, máu bắt đầu sôi trào.
Cố Phương Lan tuy rằng đã hơn năm mươi tuổi, nhưng bình thường tốn không ít công sức để chăm sóc bảo dưỡng cơ thể, cho nên làn da vẫn còn rất săn chắc, trên mặt cũng không thấy nếp nhăn, rất được đàn ông yêu thích.
Giang Dương xoay người đè bà ta dưới thân, hô hấp hổn hển, toàn thân nóng bỏng, “Lại muốn rồi phải không?”
Cố Phương Lan cười duyên, ỡm ờ khẽ kêu: “Chồng à --” Ý tứ mời mọc, không cần nói cũng biết.
“Tiểu yêu tinh......”
Ngay lập tức, hai người quấn lấy nhau.
Nghe phòng cách vách truyền ra âm thanh yêu kiều, trong mắt Giang Vũ Ngưng chợt lóe lên sự ghét bỏ, nói thầm một tiếng: “Già rồi mà không biết xấu hổ --”
Lập tức dẫm lên giày cao gót đi ra cổng lớn nhà họ Giang.
Tâm địa của Cố Phương Lan, cô ta biết rõ, vì muốn bảo vệ con gái ruột Giang Vũ Tình, nên mới đẩy cô ta ra làm tấm lá chắn, quyến rũ An Tuyển Hoàng, khiêu khích Dạ Cô Tinh, chỉ sợ sau này vì củng cố lợi ích của nhà họ Giang, bà ta sẽ coi bản thân mình như hàng hóa mà bán đi!
Trong mắt hiện lên một tia oán độc, chúng ta cứ chờ đó mà xem!
Bắt một chiếc taxi, “Làm ơn đưa tôi tới khách sạn Hilton.”
Một giây trước khi gõ cửa, cả người Giang Vũ Ngưng run rẩy, hồi tưởng lại ký ức trước đây bị James nhốt lại tra tấn, máu toàn thân đều đông lại thành băng, từ sống lưng truyền tới cảm giác ớn lạnh, theo từng đốt sống mà lan dần ra toàn thân, cho đến khi cơn ớn lạnh ấy bao phủ khắp cơ thể cô ta.
Nhưng mà so với bị ngược đãi, cô ta càng sợ hãi cái chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)