Dạ Cô Tinh nhìn về phía người vỗ tay đầu tiên, đôi mắt thâm thúy, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, “Anh Ayri, đã lâu không gặp, anh vẫn ổn chứ?”
“Vậy con sớm nói rõ ràng với vị kia trong gia tộc Rothschild, dì nhỏ không hy vọng con lại dây dưa cùng với gia tộc này.”
“Vâng, con đã biết.”
“Ngoan......”
Anh Tử Lạc tinh nghịch nở nụ cười, cắn cắn môi, “Dì nhỏ à, thực ra, con vẫn muốn hỏi dì nhỏ một vấn đề.”
Dạ Cô Tinh nhướng mày, “Hỏi đi.”
“Bây giờ rốt cuộc là dì nhỏ đã bao nhiêu tuổi rồi?”
“...... 21.”
“Cái, cái gì?!”
“Muốn xem chứng minh thư của dì không?”
Tầm mắt lạnh lẽo của người đàn ông đảo qua cô bé hơi co quắp ở bên cạnh bàn, vẻ sắc bén trong ánh mắt không giảm, Anh Tử Lạc chỉ cảm thấy một trận áp lực mạnh mẽ quét tới, trái tim trong phút chốc thắt chặt.
Một người đàn ông thật là khủng khiếp......
Ánh mắt khẽ lướt qua, không dừng lại lâu, An Tuyển Hoàng nhìn về người phụ nữ đang khoác tay mình, đôi mắt phủ một tầng dịu dàng, như có thể làm tan băng, sưởi ấm trái tim, “Em thích là được.”
Anh Tử Lạc vừa nghe, hai mắt sáng ngời, đi tới trước mặt An Tuyển Hoàng, ngoan ngoãn cung kính cúi đầu chín mươi độ, “Con chào chú nhỏ......”
Nhất thời, Minh Chiêu, Minh Triệt bên cạnh giật giật khóe miệng.
Sau bữa trưa, An Tuyển Hoàng lại đi, đêm qua xảy ra một trận ồn ào, chắc hẳn An Tuyển Hoàng có rất nhiều chuyện cần phải xử lý, mà hôm nay cô cũng không rảnh rỗi!
Buổi chiều mang theo Anh Tử Lạc đi tới hiện trường quay quảng cáo của Trà Liễm.
Đứng trước camera, khí chất cả người Dạ Cô Tinh đột nhiên thay đổi, giống như kịch bản cần cái gì, cô có thể hoàn mỹ thể hiện ra cái đó, Anh Tử Lạc đứng ở bên cạnh trợn mắt há to miệng.
Ngay cả Cố Khuynh Minh cũng không thể không thừa nhận, anh ta đã quay quảng cáo nhiều năm như vậy, Dạ Cô Tinh là nữ minh tinh đầu tiên không bị hô cắt giữa chừng.
Vô cùng thuận lợi quay xong hành trình Y Hạ bảy năm đi tìm tình yêu, thực ra cũng chỉ là đứng ở trước màn ảnh tưởng tượng ra hoàn cảnh của bản thân, sau đó tạo ra nhiều POSE khác nhau.
Dạ Cô Tinh trước tiên mang cô bé đi tìm Minh Triệt xử lý miệng vết thương.
Nhìn thấy cô bé xinh xắn hai má sưng đỏ, Minh Triệt bĩu môi, thầm trách cứ Dạ Cô Tinh không biết thương hoa tiếc ngọc, xuống tay...... Thực là con mẹ nó mạnh tay!
Dạ Cô Tinh ngượng ngùng sờ sờ mũi, ngay từ đầu chẳng phải là do không phân rõ được địch được bạn sao!
“Nè! Tên yêu nghiệt chết tiệt, anh trừng mắt dì nhỏ của tôi làm gì?! Cẩn thận tôi tát anh một cái bay luôn đấy!”
Minh Triệt không dám tin chỉ vào chóp mũi mình, tức sùi bọt mép, “Cô bé chắc chắn, là đang nói với tôi?!”
Anh Tử Lạc trợn trắng mắt, vẻ mặt đương nhiên, “Trừ anh ra, còn có ai?”
“Chó cắn Lã Động Tân!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)