Hết quyển 2
Anh là người đứng đầu nhà họ An, nắm trong tay quyền sinh sát, còn là ông vua xã hội đen lạnh lùng quả quyết, sống 30 năm trên đời, kể cả thời điểm anh giành lấy quyền lực từ tay cha ruột của mình, lòng An Tuyển Hoàng cũng không hề rung động. Anh đã từng chém giết không kể mạng sống, hiện giờ anh đã nắm quyền trong tay, không ai dám động vào.
Nhưng người phụ nữ trước mặt anh lại dễ dàng tác động đến cảm xúc của anh, gồm cả sợ hãi, vui sướng, lo lắng được và mất, những thứ mà trước đây anh không có được…..
Ở trước mặt cô, anh không thể che giấu được nhược điểm của mình, giống như một góc tối dưới ánh mặt trời, nơi mọi điểm mù đều được phơi bày.
Nhưng anh cam tâm tình nguyện, mặc dù là nhược điểm, anh cũng chấp nhận tất cả!
Theo kế hoạch ban đầu, việc An Tuyển Hoàng rời đi là để dụ rắn ra khỏi hang, chờ sau khi Dạ Cô Tinh bắt được rắn, anh mới có thể trở về.
Gần một tuần nay, An Tuyển Hoàng ở lại Chiếm Ngao, bề ngoài thì không có gì khác, thường nhưng chỉ có anh biết, trong lòng anh rất lo lắng, rất sốt ruột!
Lần đầu tiên, anh tự mình cảm nhận được cái gì gọi là “Nóng ruột nóng gan”!
Cho nên anh đã trở về. Nếu rắn không ra khỏi hang thì anh sẽ nghĩ cách đốt núi, nếu cô muốn trừng phạt người đó, dù có phải giết chết một nghìn người, anh nhất định sẽ làm theo ý cô!
Thủ đoạn của An Tuyển Hoàng từ trước đến nay đều rất mạnh mẽ, anh không tán thành kế hoạch vòng vo của Dạ Cô Tinh, anh chỉ luôn quan tâm đến kết quả!
Không cần biết phải giết bao nhiêu người, không cần biết sẽ có hậu quả gì, có câu nói, anh An đã muốn giết chết một người, cách trực tiếp nhất chính là cho gã đó ăn một phát đạn, mặc kệ có cảnh sát hay không, mặc kệ có tai họa về sau hay không! Cảnh sát mà dám nhiều chuyện, anh sẽ xử cả cục cảnh sát, tai họa về sau mà tìm tới, anh sẽ giết!
Trong mắt đàn ông, sức mạnh tuyệt đối chính là dựa vào việc bất khả chiến bại, gặp thần giết thần, gặp quỷ chém quỷ.
Chỉ cần hỏa lực đủ mạnh, dao đủ nhanh, thủ đoạn vừa đơn giản, vừa thô bạo!
Dù Dạ Cô Tinh cũng tôn sùng vũ lực, nhưng cô lại càng sùng bái không đánh mà thắng hơn!
Cô tính dùng một cái giá nhỏ nhất, thông qua tính toán cẩn thận và lập kế hoạch chính xác, để thu được lợi ích lớn nhất.
Cũng như kế hoạch thanh lý Lạc Địch lần này, An Tuyển Hoàng định trực tiếp giết người, nhưng Dạ Cô Tinh lại muốn khiến cho cô ta tự chui đầu vào lưới.
Nhưng người tính không bằng trời tính, có một điều cô chưa tính đến, chính là hôm nay cô sẽ sinh.
Ngay từ đầu, đúng là cô chỉ định giả vờ thôi, mục đích là dụ Vương Tuệ lộ ra dấu vết, khi cô quét sạch những người mà Hà Thủy Quang đưa tới, cô cố tình bảo La Đào để một người còn sống, để mượn miệng của người này gửi tin cho Lạc Địch!
Theo tính cách dễ tức giận và sự căm hận của Lạc Địch với cô, thì nhất định cô ta sẽ chọn ra tay lúc cô sinh!
Dạ Cô Tinh để cho Dạ Tứ, Dạ Ngũ, Thập Tứ, Thập Ngũ dẫn người mai phục chung quanh biệt thự, một khi Lạc Địch xuất hiện, thì dù có chắp cánh cũng khó mà trốn được!
Sắp xếp xong mọi việc, vốn có thể chậm rãi đợi con cá này mắc câu, lại không ngờ rằng, cô thật sự sinh rồi!
Hai mắt cô lóe lên, nhưng lời nói lại yếu ớt: “Người đâu?”
An Tuyển Hoàng biết cô hỏi ai, tốn nhiều sức lực như vậy, chỉ để bắt con kiến kia, dù anh không hiểu, nhưng vẫn chiều cô.
Anh sẽ ủng hộ tất cả quyết định của cô, mặc kệ là đúng hay sai!
“Đã bắt được rồi.”
“Em vừa nghe thấy tiếng súng……”
“Là người của đối phương bị bắn trúng.”
Dạ Cô Tinh thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, Trương Lị và một hộ lý bế 2 đứa trẻ đã được tắm rửa sạch sẽ đến.
Hai mắt Dạ Cô Tinh sáng lên, trong đáy mắt trào dâng cảm xúc vô cùng phức tạp, nhưng cuối cùng cũng tan thành nước lấp lánh.
Nhớ lại cảm giác đau đớn như bị xé rách lúc nãy, cuối cùng Dạ Cô Tinh đã hiểu được, vì sao rất nhiều người đều nói, con cái là khúc ruột của cha mẹ!
Loại đau đớn này không khác gì khoét thịt gọt xương! Nhưng cô không hề ghét sự đau đớn này đến vậy, thậm chí cô còn sẵn lòng, bởi vì đó là cốt nhục của cô và An Tuyển Hoàng. Cho dù cô thực sự phải chết, cô cũng nhất định phải để con của cô được bình an chào đời.
Trương Lị bế một đứa bé đến trước mặt cô: “Đây là anh trai 2,7kg.” Sau đó ánh mắt cô nhìn về phía đứa bé trong tay hộ lý, mặt cười, bình tĩnh nói: “Đó là em gái 2,1 kg.”
Dạ Cô Tinh đưa tay ra định ôm con, thấy thế An Tuyển Hoàng vội vàng nâng cô dậy, để lưng cô dựa vào ngực mình.
Trương Lị đưa đứa bé trai trong tay cho cô, tay Dạ Cô Tinh run nhè nhẹ, khi đầu ngón tay chạm vào em bé mềm mại, thì trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua, một loại dao động cảm xúc đánh thẳng vào tâm hồn, cả người như nhẹ nhàng hơn, giống như sợi bông vậy, cậu bé nhỏ trong tay như nặng hơn, giống như cô đang nâng toàn bộ thế giới vậy!
Trước đó Dạ Cô Tinh đã đọc rất nhiều sách, nói em bé mới sinh hầu như đều đỏ hỏn, nhiều nếp nhăn, như con khỉ con không lông vậy, cô đã xem hình ảnh, không nhịn được phải thốt lên—— đúng là xấu thật!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
