Edit by Thanh tỷ
Tần Nhất cười yếu ớt, mắt phượng khó có khi trở nên ấm áp. Trần Á Bình có điểm giống cô, rõ ràng khí chất rất thanh lãnh, nhưng nay lại thật ấm áp, khiến cho người ta nhịn không được muốn tới gần hơn.
Trần Á Bình đỏ mặt, sau đó đẩy Vương Ổn Ổn phía sau lên chắn trước mặt Tần Nhất: "Ầy, cậu an ủi người này thật tốt đi. Lúc trước khi cậu rời đi, người này thế nhưng khóc đến hôn thiên địa ám, xém chút thì ngất đi."
Năm năm không gặp, khí chất nhu nhược trên người Vương Ổn Ổn đã chậm rãi biến mất, thay vào đó là một loại khí khái anh hùng cứng cỏi. Tuy dáng vẻ cô ấy vẫn giống như đóa bạch liên, nhưng là bạch liên từng trải qua mưa gió gian khổ.
Năm năm cô không ở đây, tất cả mọi người đều trưởng thành, bọn họ không còn dáng vẻ non nớt trẻ con như lúc mới gặp. Thời gian cho bọn họ cơ hội, mài giũa từng người trở nên càng thêm thành thục ổn trọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


