Vân Hoán căn bản không nghe vào tai lời cô nói, hoặc là nói tận lực né tránh những lời kia của cô.
Tần Nhất hơi nhúc nhích cơ thể, nhưng tay chân vẫn mềm nhũn: "Tôi đói."
Hai con ngươi đen nhánh của Vân Hoán lấp lánh, thơm một cái lên má cô, từ bên cạnh lấy ra một bộ quần áo, ôn nhu nói: "Thất Thất đói rồi à, anh dẫn em đi ăn món ngon."
Nói xong, anh bắt đầu thay quần áo cho Tần Nhất. Tần Nhất hờ hững, cũng không nói cái gì mà không cho anh đụng người cô. Cô xem như đã nhìn ra, người này bây giờ hoàn toàn coi nhẹ lời cô nói.
Thôi, cứ xem như bị một con heo nhìn đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


