Đột nhiên phía trước xuất hiện từng tia ánh sáng, Tần Nhất theo bản năng bước lên hướng phía, đi về phía có ánh sáng. Càng tiến về trước, ánh sáng càng rõ ràng hơn, bóng tối dần dần biến mất.
"Thất Thất, sao em lại ở chỗ này, để tôi tìm mãi." Giọng nam như tiếng đàn Cello vang lên, êm tai lại mê hoặc người.
Tần Nhất quay đầu, là Vân Hoán. Khóe miệng Vân Hoán hơi cong lên, bên trong đôi mắt đào hoa là sự ôn nhu và cưng chiều say lòng người. Anh vươn tay xoa đầu Tần Nhất: "Không phải đã bảo em đừng có chạy linh tinh rồi ư, sao không chịu nghe lời như thế, hả?"
Tần Nhất có chút mê mang ngẩng đầu, không xác định gọi tên người trước mắt: "Hoán, Hoán ca?"
Vân Hoán cười trầm thấp: "Sao thế, không nhận ra tôi tới? Chẳng qua mới một lúc không gặp mà thôi, sao dễ quên vậy. Nhưng mà, tội không nhận ra tôi, phải phạt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


