Edit by Thanh tỷ
Chương 236: Hối hận
Ánh mắt Vương Vĩ nhìn lướt qua mấy người phía sau, luôn có cảm giác không đúng chỗ nào đó. Gã tiến đến gần Đỗ Y đang phấn khích, nhẹ giọng nói nhỏ bên tai: "Đỗ Y, những người này có thể tin tưởng sao, tao cứ cảm thấy kỳ quái chỗ nào ý."
Trực giác của Vương Vĩ luôn rất chuẩn, không biết tại sao nhưng gã cảm thấy nhóm người này tìm tới xin nương tựa có gì đó không đúng lắm.
Vương Vĩ thở dài, đè xuống ngờ vực vô căn cứ trong lòng. Chỉ hi vọng thế, dù sao gã cũng chỉ là muốn tìm một vùng đất có thể tiếp tục sinh tồn được mà thôi.
Lâm Thanh quan sát Thanh Phong trại một cách đầy hứng thú, trong mắt không che dấu được cảm xúc mới lạ. Trước tận thế, cái trại làm từ đất đá này chắc chắn anh ta sẽ chẳng thèm ngó tới. Nhưng sau tận thế, Lâm Thanh biết trại lớn như thế này chính là một công trình lớn, cũng không biết tạo dựng lên như thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


