Trong lòng Lan Hương biết ngăn không được, trong mắt nổi lên từng tia u ám nhỏ, thật sự là ngu xuẩn.
Sở Mặc Hòa ngoáy ngoáy lỗ tai, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu: "Làm sao, anh muốn đụng tôi à, dùng thế lực của Trịnh gia anh? Đúng là đồ ngu ngốc, nói xong rồi thì đi nhanh lên, nếu anh không đi, gϊếŧ anh."
Sở Mặc Hòa cười ngọt ngào, nhưng trong mắt lại là một mảnh lệ khí điên cuồng, âm trầm có chút đáng sợ.
"Mày..."
Trịnh Trọng còn muốn nói, nhưng Vân Hoán đã không kiên nhẫn, đầu ngón tay ngưng tụ ra một viên hỏa cầu, trực tiếp ném về phía Trịnh Trọng. Trịnh Trọng tránh được, hỏa cầu rơi xuống đất, trong nháy mắt nổ tung.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


