Edit by Thanh tỷ
Lâm Bạch vừa dứt lời, mọi người liền nhớ tới Tần Nhất cũng là người có dị năng tinh thần. Nếu đúng như lời Lâm Bạch nói thì hầu kết bọn họ nhìn thấy hay ngực, đều không nhất định là thật, đều có thể bị tinh thần lực đánh lừa. Ngay cả khuôn mặt mấy tháng nay bọn họ quen thuộc, cũng không chắc đó là thật.
Tần Nhất cười khẽ, vui vẻ trong mắt phượng xinh đẹp khó nén, như là nụ hoa chầm chậm nở rộ, ngạo nhân nhưng lại mê người: "Đại Bạch sợ là đã quên, giờ phút này tôi hoàn toàn không có dị năng. Nếu như cái hầu kết này thật sự là do dị năng tinh thần tạo ra, hiện tại không phải nên biến mất sao?"
Tần Nhất nói xong, đám người giật mình tỉnh lại. Đúng vậy, Tần Nhất vừa mới bị thương, hiện tại tất cả dị năng đều không thể sử dụng, căn bản không có khả năng chế tạo huyễn cảnh, là bọn họ suy nghĩ nhiều rồi.
Lâm Bạch nhướn mày, khuôn mặt ôn nhuận như ngọc vẫn mang theo tươi cười như cũ: "Quả thật là tôi nghĩ nhiều rồi. Mà chẳng qua tôi cũng chỉ là hỏi chơi thôi, sao mọi người đều khẩn trương như vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


