Cao Viễn bây giờ đối với việc Tần Hàn Mạt nhắm vào Vân Hoán đã tập mãi thành thói quen, anh ta lười nhác lại lên tiếng khuyên bảo Tần Hàn Mạt: "Có cái gì không tốt? Vừa rồi nếu không phải Vân đội trưởng, chúng ta có thể sống sót hay không đều là vấn đề, chỉ là làm chút quét dọn kết thúc công việc, là chúng ta đã chiếm tiện nghi lớn."
Nói xong, Cao Viễn cũng không nhìn Tần Hàn Mạt nữa, gọi mọi người cùng nhau đi chuyển thiết bị.
Cách làm của Cao Viễn mấy người Lâm Bạch đương nhiên nhìn ở trong mắt, bọn họ trao đổi ánh mắt vài lần, ý tán thưởng không cần nói cũng hiểu.
Tần Hàn Mạt lần này là hoàn toàn bị cô lập, dù anh ta là dị năng giả không gian, cũng không có ai muốn để ý đến anh ta.
Lúc Tần Nhất tỉnh lại thì cảm thấy đầu thỉnh thoảng lại nhói đau, gắng gượng mở mắt ra, phát hiện cô bây giờ đang ở trong trạm xăng dầu trước đó bọn họ đã ở lại qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


