Edit by Thanh tỷ
Nhìn con trai thứ và con gái nhỏ không rành thế sự, trong lòng Tần Miễn tràn ngập lo lắng. Ông đã thề cả đời này không trở lại Kinh Đô, cũng vì lời thề đó mà hiện tại trên tay ông không có bất kỳ quyền hành gì.
Mặc dù Tuyền thúc đang tranh thủ thời gian chạy tới, nhưng Tây Sơn xa như vậy, chờ đến khi bọn Tuyền thúc đến, căn cứ này không biết sẽ phát triển thành bộ dáng gì. Đây vẫn là đang nghĩ theo chiều hướng tốt, chỉ sợ không biết khi Tuyền thúc tới, Tần gia quân bọn họ còn lại được bao nhiêu người.
Cho nên, hiện tại ông nhất định phải tranh, nhất định phải ở chỗ này phát triển thế lực của mình, không vì cái gì khác, chỉ vì cho người nhà cuộc sống tốt hơn.
Tần Miễn vỗ vỗ vai Tần Hàn Mạt đã cao bằng mình: "Hàn Mạt, con phải mau chóng trưởng thành lên."
Nói xong, Tần Miễn kéo một thân mỏi mệt đi lên tầng xem vợ mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


