- - Hoàn quyển 1 --
Dạ Cô Tinh chậm rãi cười, vẫn chưa vội mở miệng. Cô nhấc chén trà ướp hoa trước mặt lên, nhẹ nhàng ngửi. Xắn tay áo dài lên, để lộ ra nửa cánh tay trắng như tuyết. Ngón tay áp út bên phải đeo một chiếc nhẫn tinh xảo, phát sáng dưới ánh mặt trời rạng rỡ.
"Có lẽ, chúng ta có thể giao dịch một chút.”
“Giao dịch cái gì?" Sắc mặt Kha Khánh Sơn lại hiện lên vẻ cảnh giác như thường lệ.
"La Huy đã bị ủy ban kỷ luật đưa đi rồi, tin chắc rằng bị định tội chỉ là chuyện sớm muộn, mà vị trí cục trưởng này ông Kha đã nắm chắc trong tay rồi. Đầu tiên cũng phải chúc mừng ông đã vượt qua đại nạn mà không chết, chắc chắn hậu vận sẽ tốt đến cuối đời. Hơn nữa điều tôi cần cũng rất đơn giản, chỉ hy vọng sau này cục trưởng Kha có thể mở vài cánh cửa khi cần." Dạ Cô Tinh nâng ánh mắt lên, bình tĩnh nhìn Kha Khánh Sơn.
"Mở vài cánh cửa giúp đỡ...." Kha Khánh Sơn muốn suy ngẫm cho kỹ những lời này, ánh mắt lộ ra sự tinh ranh rèn luyện được sau bao năm bon chen: "Nghe thì có vẻ đơn giản đấy. Nhưng xin lỗi, tôi không hiểu cô muốn chỉ tới điều gì."
Dạ Cô Tinh thầm mắng trong lòng một tiếng "đúng là cáo già", vẻ mặt vẫn không thay đổi gì, dịu dàng nghiêm túc, chậm rãi cười: "Bây giờ không cần hiểu, sau này có thể hiểu là được.”
“Nếu tôi không đồng ý thì sao?" Sắc mặt Kha Khánh Sơn đột nhiên trở nên sắc bén. Dạ Cô Tinh không hoang mang, thấp giọng nói: "Nếu tôi có thể cứu được ông, đương nhiên cũng có khả năng đưa ông vào lại." Cô buông chén trà xuống, hơi nhướn mày, cười hỏi: "Muốn thử một chút không!”
“Cô!"
Điều kiện của Dạ Cô Tinh quá mơ hồ, không biết cụ thể rằng cô muốn ông ta làm gì. Vậy nên Kha Khánh Sơn nào dám dễ dàng nhận lời. Chẳng lẽ cô bảo ông ta ăn chặn tiền của công, vận chuyển đồ độc hại hay thuốc phiện, ông cũng phải nghe theo sao?
Vậy còn không bằng cứ ở trong tù, ít nhất có thể bảo vệ được mạng mình. Chuyện như này nếu ông ta thực sự dính vào, chỉ sợ có ngày bị xử bắn! Cứ như nhìn rõ băn khoăn của ông ta, Dạ Cô Tinh cười nhạt: "Cục trưởng Kha không cần lo lắng, tôi sẽ không bắt ông làm điều gì vi phạm luật pháp, cũng không bảo ông giết người cầu vinh. Chỉ là muốn mượn sự thuận lợi từ chức vị của ông, để hỗ trợ vào lúc cần thiết mà thôi."
Kha Khánh Sơn thở phào nhẹ nhõm, sau đó đột nhiên sửng sốt, giọng nói này..... "Hôm qua người đến thăm tôi là cô?!”
“Xem ra, lời nói của tôi đã dẫn dắt gì đó cho cục trưởng Kha rồi nhỉ.”
“Đúng thật là cô...." Tấm lưng thẳng tắp của Kha Khánh Sơn đột nhiên sụp xuống, lời này như người trong mộng bừng tỉnh. Người đàn ông khiến cho ông ta đi đến quyết định đứng ra tố cáo La Huy, vậy mà lại là cô gái mới chỉ đôi mươi này.....
"Những chứng cứ mà giới truyền thông tung ra cũng là do cô...."
Dạ Cô Tinh cười nhàn nhạt: "Nếu không thì sao tôi lại có thể đến cò kè mặc cả với cục trưởng Kha được chứ."
Kha Khánh Sơn cắn răng nói: "Được! Tôi đồng ý với cô."
Dạ Cô Tinh nhoẻn miệng cười, vươn tay ra. Kha Khánh Sơn hơi sửng sốt, lập tức nắm lấy: "Hợp tác vui vẻ."
Trước khi đi, Dạ Cô Tinh còn thản nhiên nói một câu: "Từ khi trên đời này có trắng sinh ra, thì cái gọi là đen cũng đã tồn tại tương đương rồi. Thị phi đen trắng vốn khó phân biệt đúng sai, hy vọng cục trưởng Kha có thể là một người thông minh."
Kha Khánh Sơn bị bỏ lại, vẻ mặt kinh ngạc sững sờ, hơi đăm chiêu....
Vu Sâm đang đợi Dạ Cô Tinh đi ra khỏi phòng chữ Thiện, thấy cô đi ra thì đuổi theo: "Cô chủ, ông ta nói sao?”
“Đồng ý rồi."
Vu Sâm nhíu mày: "Liệu có lừa dối gì không?"
Dạ Cô Tinh lắc đầu: "Kha Khánh Sơn là một người trọng tình trọng nghĩa, lại cực kỳ yêu vợ thương con. Từ giây phút chúng ta ra tay cứu ông ta, ngoài đồng ý điều kiện của tôi thì ông ta cũng không còn cách nào khác."
Còn có một điều, chính là lúc này cô cũng không nắm được nhược điểm gì của Kha Khánh Sơn ở trong tay, cũng không đe dọa uy hiếp vợ con ông ta. Mà cô chỉ yêu cầu "mở vài cánh cửa". Với kiểu chuyện nhỏ không gây ảnh hưởng gì này, cô tin rằng trong lòng Kha Khánh Sơn sớm đã có cân nhắc.
Có thể lăn lộn trong cái nghề này mấy chục năm, còn đi được đến vị trí phó cục trưởng này. Chắc chắn có vài điều không cần cô nói ra, Kha Khánh Sơn cũng có thể hiểu được.
Hắc bạch hai bên hỗ trợ lẫn nhau, có trắng mới có đen. Và đương nhiên, có đen cũng mới có trắng. Đây cũng là lý do mà vì sao hắc đạo tồn tại được lâu như thế, hơn nữa lại còn có thể tồn tại cùng với bạch đạo!
Tin tức "La Huy của tổng cục ngã ngựa" không ngừng được nhắc đến. Trên đây là lời cảnh báo, "hành vi đánh hổ" đang thuận thế mà triển khai rầm rộ. Trên các trang báo chí, tạp chí xã hội lập tức trở nên náo nhiệt.
Đương nhiên giới giải trí cũng không chịu tụt lùi.
Đầu tiên là kỳ đầu của "ZARK" sau chỉnh sửa được phát hành. Trong ngày hôm đó đã bị tranh giành mua hết không còn quyển nào. Cố Mộng chỉ nói một câu: mau chóng in ấn thêm.
Vô số fan của ‘Áo Tím’ và "Bầu trời thành phố" chen lấn xô đẩy nhau để mua, lập tức trở nên vô cùng ầm ĩ, gây ra vô số chuyện cười.
"Bác à, cho tôi một tập "ZARK"!”
“Gì... hả?”
“Chính là quyển có tấm bìa đẹp nhất kia kìa.”
“Ồ, sao không nói sớm! Hôm nay có nhiều người mua thật đó nha, chỗ tôi cũng chỉ còn đúng một....”
“Vậy sao? Bác này, mau lên! Tôi đã đến ba chỗ rồi, nếu còn không mua được thì tôi gặp vấn đề đó.”
Bác bán hàng kia hơi khó xử: “Đã có một cậu nhóc đặt trước với tôi rồi....”
“... Đúng là vẫn gặp khó khăn, thôi bỏ đi….”
“Ây! Cậu nhóc! Quay lại đây! Bác bán hàng cười hê hê, không biết lấy từ đâu ra một tập: “Đây là tôi tự cất cho mình đấy, cứ bán cho cậu vậy. Rồi đợi tới mai đi lấy thêm là được!”
“Bác à! Bác đúng là người tốt!” Cậu nhóc này vui mừng như điên: “Bác cũng thật là biết bắt trend nha, còn xem cả tạp chí của Thời Thượng nữa!”
“Hê hê… tôi thấy cô bé trên bìa này thật là xinh đẹp. Vừa đúng lúc cháu dâu tôi mang thai, định mang đi cho con bé ngắm, biết đâu lại sinh được một đứa nhóc xinh xắn…”
Đoạn hội thoại ngắn này bị người nào đó đăng lên internet. Lập tức khiến cho rất nhiều cư dân mạng ôm bụng cười như điên, sau đó đều để lại lời bình luận trêu chọc: Thứ cần thiết khi dưỡng thai - “ZARK”, lựa chọn tốt nhất của bạn!
Đến lúc này, biệt hiệu đời đầu của “ZARK” ra đời: Bí kíp dưỡng thai!
Rất nhiều fan của ‘Áo Tím’ vô cùng đắc chí, ai ai cũng kiêu ngạo: “Chỉ trách ‘Áo Tím’ nhà tôi đẹp quá mà, mấy người không theo kịp được đâu!”
Trang web chính thức của “Thế Kỷ Phong Thượng” tiếp tục đăng thêm nhiều bức ảnh tuyệt đẹp của ‘Áo Tím’, nói rằng: “Tấm nào cũng là kiệt tác, làm cho tổng biên tập xoắn xuýt chết mất!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

