Nụ hôn ấy, mang theo sự chân thành.
Nụ hôn của anh vẫn bá đạo như trước, vẫn độc tài mạnh mẽ. Nhưng nó không hung hăng giống như lần đầu tiên, vẻ lạnh lùng đã được mài dũa thành sự dịu dàng, mang theo chút men say.
Dạ Cô Tinh từ từ nhắm mắt lại, trái tim rung động theo cảm xúc, cảm xúc cũng thay đổi theo nhịp tim... Có lẽ người đàn ông này xứng đáng để cô trao gửi tấm chân tình...
Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng vằng vặc, gió lay động rèm cửa, bên trong nhà nam nữ quấn lấy nhau. Hai trái tim lạnh lùng, từ từ tiến sát lại gần sưởi ấm cho nhau...
Không ngờ Thích Vận Thi lại đột nhiên bật cười ha hả, ánh mắt nhìn Dạ Cô Tinh như đang xem một trò cười: “Một nhân viên nho nhỏ như cô mà cũng dám bảo tôi cút?! Cô dựa vào cái gì? Ai cho cô cái quyền đấy?!”
Thích Vận Thi cảm thấy người trước mắt này thật sự điên rồi! Cô ta chính là nữ phụ do Vương Thạch đích thân chọn, ai lại dám động vào cô ta?!
“Đạo diễn Vương, hôm nay mặc kệ như thế nào, anh đều phải đuổi việc người này, cho tôi một lời giải thích. Nếu không, việc này không xong đâu!” Nói xong cô ta khoanh tay trước ngực hừ lạnh, như thể muốn chờ Vương Thạch lập tức đến xử lý.
Sắc mặt Vương Thạch trầm xuống, vẻ không vui hiện lên trong mắt, lập tức đi về phía hai người.
Ngay khi Thích Vận Thi cho rằng Vương Thạch sẽ bắt người kia lập tức thu dọn hành lý và cút đi. Vương Thạch đã lên tiếng, nhưng lại là nói với cô ta: “Cô Thích, miếu này của chúng tôi quá nhỏ, không cung phụng nổi vị đại thần như cô. Vậy nên, mời cô rời đi trong vòng mười phút nữa. Hợp đồng giữa chúng ta cũng hủy bỏ, nữ phụ của "Bầu trời thành phố" vẫn nên để người nào thích hợp hơn diễn.”
Dạ Huy Nguyệt cũng vọt lên, có người dám bắt nạt chị cậu sao?! Lại là con gà mái kiêu căng này!
“Đúng đó! Mau mau thu dọn đồ đạc cút đi! Đỡ phải ngứa mắt!” Vừa nói vừa xua tay giống như đuổi muỗi, ánh mắt còn đầy ghét bỏ.
Tào Quân và Thiết Sơn thoáng chốc im lặng, bọn họ không giống Vương Thạch và Dạ Huy Nguyệt. Dạ Cô Tinh có ơn giúp đỡ Vương Thạch, Dạ Huy Nguyệt lại muốn bảo vệ chị mình. Mà đối với bọn họ, Dạ Cô Tinh cho dù có kỹ năng diễn xuất tốt đi nữa nhưng cũng chỉ là một diễn viên. Còn chưa hỏi qua Vương Thạch đã mở miệng đuổi người. Cô chắc chắn rằng Vương thạch cũng sẽ đồng ý sao?
Phải biết rằng, Thích Vận Thi là người do Vương Thạch đích thân chọn!
Cho dù Vương Thạch tạm thời nể mặt, vì nữ chính mà từ bỏ nữ phụ. Nhưng trong lòng nhất định không vừa ý. Dạ Cô Tinh làm như vậy chính là ngầm uy hiếp. Đắc tội với đạo diễn, những ngày tháng sau này của cô….
Hai người khẽ thở dài, đồng thời lắc đầu, trong mắt lộ ra thương tiếc, suy cho cùng vẫn là người trẻ tuổi mà….
Thích Vận Thi không dám tin mở to mắt, môi khẽ run. Không biết là do tức giận hay kinh sợ, chỉ vào Vương Thạch: “Đạo diễn Vương, anh... anh nói cái gì?!”
“Hủy hợp đồng, mời cô Thích rời đi cho.” Vương Thạch giận đến tái mặt, lặp lại một cách ngắn gọn. Thật ra lúc trước chọn Thích Vận Thi, thứ nhất là do cô ta được đào tạo chính quy, hơn nữa biểu hiện ở buổi thử vai cũng coi như khá tốt. Thứ hai còn là xuất phát từ suy tính lợi ích. Bởi vì khi trước lúc thỉnh thoảng ăn cơm cùng mấy vị lãnh đạo bên tổng cục điện ảnh, một trưởng phòng đã bóng gió tới Thích Vận Thi, mà cái vai Hoàng Hi này cũng không có nhiều đất diễn. Vậy nên anh ta cứ thế mà thuận nước đẩy thuyền.
Sau khi “Bầu trời thành phố” quay xong còn phải nộp lên trên xét duyệt, chỉ có thông qua xét duyệt mới có thể chính thức công chiếu. Cho nên anh ta không thể chọc vào người của tổng cục điện ảnh, lại càng không muốn chọc. Chẳng ai ngu ngốc muốn tự tìm phiền phức cho mình cả!
Nhưng vì trong lòng còn kiêng kị tổng cục điện ảnh bên kia, nên vẫn luôn nhẫn nhịn không nổi cáu. Dù sao đất diễn của cô ta cũng không nhiều lắm, quay nhanh xong sớm thì nhanh được thoát thân!
Không ngờ hôm nay cô ta lại sống chết muốn gây sự với Dạ Cô Tinh. Vương Thạch thầm kêu không tốt, nhưng đến lúc phải đưa ra lựa chọn. Anh ta vẫn không chút do dự, không cần lý do mà đứng về phía Dạ Cô Tinh! Giống như một loại tin tưởng mù quáng không cần nguyên nhân. Anh ta nguyện ý nghe theo mọi quyết định của người phụ nữ này một cách vô điều kiện!
Thích Vận Thi cười lạnh lùng, trong mắt không hề có nôn nóng. Giống như đã có sẵn chỗ dựa, chắc chắn Vương Thạch không thể làm gì cô ta. Cô ả chậm rãi nói, ngữ điệu còn mang theo nhắc nhở đầy thâm ý: "Đạo diễn Vương, anh nên hiểu rõ, suy nghĩ cho kỹ, dù sao tôi cũng không chỉ có một mình….”
Khóe miệng Dạ Cô Tinh dần gợi lên một độ cong sâu sắc, ánh mắt cũng trở lên nghiền ngẫm. Nói như vậy, sau lưng người phụ nữ này còn có chỗ dựa? Chẳng trách mọi chuyện tới mức này mà còn có thể ung dung không hề sợ hãi.
Như vậy, cô cũng đã hiểu lý do tại sao lúc trước Vương Thạch chọn cô ta rồi…..
"Ồ? Nói như vậy, cô Thích hẳn là có chỗ dựa vững chắc nhỉ?" Dạ Cô Tinh không mặn không nhạt nói, không nghe rõ cảm xúc. Tất cả mọi người đều hiểu được đây chỉ là lời khách sáo. Nhưng lại có người cố tình ngu ngốc, không hiểu.
Chỉ nghe Thích Vân Thi khinh thường cười: "Cha nuôi của tôi là người của ban phê duyệt trong tổng cục điện ảnh. Biết chọc giận ông ấy có hậu quả gì không?! Đến lúc đó, "Bầu trời thành phố" có qua được kiểm duyệt hay không cũng là một vấn đề đấy!”
“Xem ra vị cha nuôi này của cô Thích có chức vị rất cao!" Dạ Cô Tình như có như không ca ngợi, trong lời nói đầy ẩn ý.
Thích Vận Thi hừ lạnh: "Bây giờ biết sợ rồi sao? Đạo diễn Vương, bây giờ anh còn muốn hủy hợp đồng với tôi, bắt tôi thu dọn hành lý cút khỏi nữa hay không?!"
Lúc Dạ Huy Nguyệt phát hiện Dạ Cô Tinh muốn nói mấy lời khách sáo đã lặng lẽ lấy điện thoại di động ra, chen vào giữa vào đám nhân viên đang vây xem. Nhờ vào sự che chắn của bọn họ quay hết cảnh tượng này lại, hai chị em cùng lúc phối hợp có thể nói là hoàn mỹ!
“Tôi thấy cô chính là nói miệng vậy thôi! Ai biết cô thật sự có cha nuôi hay không, nói không chừng là bịa ra một người để hù dọa chúng tôi?” Dạ Huy Nguyệt trốn ở trong đám người cao giọng hô lên, mọi người cũng đều gật đầu phụ họa.
“Đúng vậy! Tôi thấy cô ta tám phần là bịa chuyện! Hơn nữa, nếu thật sự có quan hệ như vậy sao không công khai trước công chúng! Trừ phi người kia là kẻ ngốc thôi!”
“Người như thế nên sớm bị đá đi rồi, ở lại "Bầu trời thành phố" sẽ kéo tụt chỉ số thông minh đó!”
“Nói dối hết lần này đến lần khác! Thật sự nghĩ mình là công chúa sao? Nhìn người như vậy không chừng là được ai bao nuôi!” Đều đã nói rõ ràng như vậy, Chỉ cần là người có đầu óc sẽ biết khiêm tốn lại chút, dù sao cái từ “cha nuôi” thực dễ dàng khiến người nghĩ tới “quy tắc ngầm”. Nhưng mà có một số người, một khi trở nên ngu ngốc thì trời có sập cũng không cứu vãn được. Điều quan trọng của Thích Vận Thi lại rơi vào chuyện mọi người không tin cô ả có một người cha nuôi quyền thế như vậy. Cô ta vội vàng giải thích: “Nếu các người không tin thì đến bừa một cục nào đó mà hỏi thử, trưởng ban phê duyệt của tổng cục điện ảnh - Lưu Chí Vỹ! Không ai là không biết ông ấy!”
Dạ Cô Tinh cảm thấy trước mắt mình không phải là người nữa mà chắc phải là một con lừa mất!
Từ trước đến nay cô chưa từng gặp qua người nào ngu ngốc đến mức như thế này. Cô nhìn lướt qua cặp ngực bự kia, không thể kiềm chế được mà cảm thán. Bốn chữ “ngực to não teo” dùng để miêu tả cô nàng trước mặt quả là không sai một chút nào.
Thế nhưng cũng coi như là giúp cô được một việc lớn. Dù sao chỉ mặt điểm tên là ai thì mới biết được họng súng nên hướng về phía nào, nòng pháo phải nhắm về phía nào, đỡ cho cô phải điều động nhân lực của Ám Dạ đi điều tra.
“Không cần nói nữa! Mặc kệ chỗ dựa của cô có vững chắc bao nhiêu, phía sau có người hay quỷ chống lưng, thì hôm nay cô cũng bắt buộc phải đi!” Trong lòng Vương Thạch khá là tức giận. Đồ ngốc Thích Vận Thi, đúng là đồ ngốc nói chuyện không dùng não! Cái gì mà ‘cha nuôi’ ở tổng cục điện ảnh, đây không phải là làm anh ta khó chịu sao?
Anh ta thừa nhận người là do anh ta tuyển vào. Lúc đầu là có ý định lấy lòng nịnh bợ, thấy Thích Vận Thi lại học diễn xuất chính quy, hiệu quả lúc lên hình thử cũng trên mức tạm chấp nhận được, cho nên tự mình quyết định nhận người. Chỉ hy vọng lúc phim mới nộp lên tổng cục điện ảnh không bị người ta gây khó dễ gì. Thế nhưng bây giờ nghe Thích Vận Thi nói như thế, anh ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa hết tội!
Dạ Cô Tinh hiểu rõ thái độ làm người của anh ta nên Vương Thạch không lo. Thế nhưng còn những nhân viên khác thì sao? Bọn họ chắc chắn sẽ nghĩ đạo diễn Vương lấy việc công làm việc tư, nhận lợi ích, kiếm lời tự nhét túi mình.
Cho nên chuyện đã tới nước này thì Vương Thạch phải tỏ thái độ rõ ràng. Mà cái cô ả ngu ngốc Thích Vận Thi này cũng nhất định phải đuổi đi!
“Được! Được lắm!” Chỉ thấy cô ta cười giận dữ, trong mắt toàn là phẫn nộ: “Hy vọng đạo diễn Vương sẽ không hối hận về quyết định ngày hôm nay của mình!” Sau đó cô ta tức giận trừng mắt nhìn chằm chằm Dạ Cô Tinh. Tất cả đều là do người phụ nữ này hại mà ra!
“Thế bây giờ nên để ai diễn vai Hoàng Hi đây?” Tào Quân từ nãy giờ vẫn chưa phát biểu ý kiến cuối cùng cũng lên tiếng.
Tất cả mọi người đều ngẩn ra, đúng rồi, Thích Vận Thi mà đi thì ai diễn đây?
Thật ra từ đáy lòng Tào Quân không ủng hộ cách xử lý không cân nhắc trước sau của Vương Thạch như thế.
Thứ nhất, tuy rằng danh tiếng của Thích Vận Thi không cao nhưng mà vẫn có người yêu thích. Dù sao phim cũng đã quay hơn một nửa rồi, cuộn phim cũng dùng hết không ít rồi. Bây giờ mà đổi người thì có nghĩa là các hạng mục đầu tư từ nhân lực đến tiền tài đều coi như mất trắng rồi, chỉ một phút tức giận mà mất nhiều hơn được.
Thứ hai, trong quá trình quay mà đổi người là đại kỵ! Chuyện xảy ra quá đột ngột, nhất thời tìm đâu ra người thay thế, tiến độ của cả đoàn lại bị kéo lùi lại. Nghiêm trọng nhất là ảnh hưởng đến thời gian công chiếu!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)