Thế mà không ngờ người này cũng rất thành thật, tìm một căn có hai phòng ngủ một phòng khách không hề thừa thãi một tí nào, mà lại còn là đi thuê.
Gió nổi lên, bụi lắng xuống, trong không khí chỉ còn lại mùi thơm của hoa sơn trà thoang thoảng, như có như không kéo dài mãi.
Dưới ánh trăng sáng bàng bạc, người đàn ông thờ ơ đứng, đôi mắt đen láy tràn ngập vẻ thâm thúy vô bờ bến.
“Gia chủ.” Minh Chiêu, Minh Triệt đi theo, tự giác đứng ở phía sau An Hoàng Tuyển. Lúc này, một chiếc xe màu đen từ từ đến gần rồi dừng trước mặt ba người. Cửa sổ xe bằng kính bên phía ghế lái từ từ hạ xuống, lộ ra một gương mặt tái nhợt nhưng nhan sắc tuyệt đẹp không thể chê được.
Người đàn ông để xõa mái tóc như thác của mình ở sau lưng. Đôi mắt màu xanh nhàn nhạt như biển cả bao la. Đôi môi không đánh son nhưng hồng phớt như cánh hoa đào. Hàng lông mày không cần vẽ nhưng vẫn đậm và sắc nét. Áo đỏ thướt tha đắm mình dưới ánh trăng vừa ma mị lại vừa thần tiên.
Vẻ đẹp của anh ta không phải là kiểu đào hoa như Minh Triết hay lạnh lùng thanh cao như Tiêu Mộ Lương. Vẻ đẹp của anh ta giống như nước chảy trên núi cao, như tiếng đàn dưới trăng, vừa bao la rộng lớn nhưng cũng lại vừa thần bí vô cùng.
“Nguyệt Vô Tình, anh đến cũng sớm quá nhỉ?” Minh Triệt đảo mắt, nói mỉa.
Nguyệt Vô Tình cũng không tức giận mà còn nở nụ cười, đôi mắt nhàn nhạt liếc qua dấu chân rất rõ ràng trên ngực áo của An Tuyển Hoàng rồi mới mở miệng nói: “Tôi còn tưởng chỉ cần hai người các cậu là có thể bảo vệ được gia chủ rồi chứ. Ai mà biết được cuối cùng vẫn là phải để tôi xuất hiện.”
Ý muốn nói là, ông đây vốn không định đến, nhưng tại hai người quá vô dụng, ông không thể chịu đựng được nữa nên mới phải xuất hiện.
Minh Triệt lập tức nghẹn họng, duỗi cái cổ dài ra, không phản kháng lại, cũng không hẳn là im lặng. Còn Minh Chiêu lại lộ rõ vẻ hổ thẹn trên mặt, là anh ta thất trách rồi.
“Lên xe.” An Tuyển Hoàng ra lệnh một câu, hai người lập tức im lặng.
Chiếc xe màu đen bình thướng đến không thể bình thường hơn nữa cứ thế lao như bay vào màn đêm đen thẳm.
Trong xe, An Tuyển Hoàng nhắm mắt im lặng suy nghĩ, nhan sắc như tượng tạc lại thêm vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, hàng lông mày càng ngày càng nhíu chặt. Tại sao lại có cảm giác này?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)