Mà ba người Ngô Kha Cần, Tào Quân, Thiết Sơn đã không lên tiếng thì thôi, nhưng mà một khi đã lên tiếng thì cũng đủ để khiến các chuyên gia trong giới điện ảnh Trung Quốc kinh ngạc đến rớt hàm.
Ngay lúc này chuông điện thoại vang lên…
“Alo.”
“Cô chủ, Tiêu Mộ Lương tỉnh rồi…”
“Còn một ngàn từ nữa.”
“Tư Tư, hình ảnh thế nào rồi?”
“Chị Cindy, bên em đã ổn rồi!”
...
Trò hay đã kết thúc, mọi người bắt đầu tản ra, có người vui mừng cũng có người sầu muộn.
Cuối cùng chỉ còn lại Dạ Cô Tinh, Diêm Đông Bình và các thành viên khác ở lại phòng thí nghiệm. Trong số bọn họ có một số người gần đây có quan hệ thân thiết với Triệu Gia Nam, cũng biết Triệu Gia Nam là cháu gái của lão Triệu, là một trong những người thành lập phòng thí nghiệm. Vốn đối với cô ta chỉ là lòng nịnh bợ, hơn nữa đãi ngộ đặc biệt của Dạ Cô Tinh cũng khiến cho bọn họ khó chịu trong lòng, cho nên hôm nay mới tới đây.
Cứ tưởng rằng đây là một cuộc so tài không có gì phải hồi hộp, nhưng đâu ai biết được kết quả cuối cùng lại có sự thay đổi lớn như vậy! Dạ Cô Tinh - một sinh viên chưa tốt nghiệp không có tiếng tăm gì, thế nhưng lại cho bọn họ - những người tự cho mình là thạc sĩ, tiến sĩ rất tài giỏi một cái tát rất đau!
Chỉ dựa vào mỗi sức lực của bản thân vậy mà lại có thể hoàn thành khối lượng công việc của cả một đội, lại còn làm nhiều hơn chứ không không hề thua kém!
Ánh mắt mọi người nhìn Dạ Cô Tinh đã thay đổi, là đánh giá, tò mò, hay là khinh thường. Cũng có thể là ngưỡng mộ, rất là đa dạng, phấn khởi vô cùng!
Nhưng đối mặt với những ánh mắt có thể là tốt, là xấu, hay là giễu cợt ấy, Dạ Cô Tinh vẫn chỉ cười nhạt. Giống như chùm nho treo trên giàn, thong thả hưởng thụ gió mát… không kiêu không ngạo, không nhanh không chậm.
Tống Vũ, chính là người con trai mang mắt kính lúc trước, bước dài một bước tới trước mặt Dạ Cô Tinh. Căng thẳng đến mức tay chân cũng không biết để đâu, chỉ không ngừng níu chặt vạt áo chính mình, quay đi quay lại hết lần này tới lần khác, giống như làm vậy thì mới có thể bình tĩnh lại được!
“Bạn... bạn Dạ, tôi... tôi... tôi có thể hỏi hỏi cậu, cậu đã làm như thế nào được không?!” Tống Vũ nén đủ khí lực, cuối cùng mới nói xong một câu đầy đủ, nhưng vẫn còn lắp bắp.
Cô Tinh ngẩng đầu lên, chỉ thấy gương mặt đỏ bừng, đôi mắt lộ ra vẻ ngượng ngùng của nam sinh đứng trước mặt cô, cơ thể căng cứng, hơi thở gấp gáp. Cô nhướng mày, trong lòng âm thầm tự hỏi… chẳng lẽ mình trông đáng sợ như thế sao?
Nếu Vương Trực có ở đây, chắc chắn sẽ không chút do dự lớn tiếng trả lời: “Đúng vậy! Thật sự rất đáng sợ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)