Diệp Lưu Thanh nhún vai, cười khổ nói: “Nhưng tôi đã từ chức ở Thế Kỷ Mục Ca Ảnh Thị rồi...”
Trong lòng anh cũng không khỏi cảm thán, tuổi trẻ thật tốt! Tuổi trẻ có nghĩa là sức sống, là cảm xúc mãnh liệt, và cả sự sáng tạo!
Ánh mắt liếc về phía Dạ Cô Tinh đang ngồi ngay ngắn yên lặng ở bên cạnh. Lúc này cô đã bỏ mũ lưỡi trai ra, trên người cô mặc một bộ quần áo thể thao Nike màu đen kiểu dáng của nam. Chiếc áo to rộng thùng thình, nhưng mặc trên người cô lại có một loại hơi thở trẻ trung khác. Mặc dù vẻ mặt cô bình tĩnh, ánh mắt thâm thúy, nhất là bộ dáng như một ông cụ non. Nhưng vẫn không thể ngăn được hơi thở trẻ trung bừng bừng sức sống của cô.
Vương Thạch bỗng nhiên rất muốn biết, cô gái này trong tương lai có thể đi xa đến đâu, đứng cao đến cỡ nào. Tin rằng anh ta nhất định sẽ không phải thất vọng!
“Sao vậy?” Dạ Cô Tinh bỗng nhiên mở miệng.
Vương Thạch bình tĩnh thu lại ánh mắt, nghiêm túc nói: “Các cương vị trợ lý đạo diễn, thư ký trường quay, quay phim, ánh sáng, tổ trang trí, tạo hình trang phục, đạo cụ, ghi âm, dàn cảnh, hậu kỳ, hậu cần, dựng phim. Về cơ bản thì không có vấn đề gì, sau hôm nay là có thể quyết định. Chỉ là... giám sát sản xuất, phó đạo diễn, chủ nhiệm sản xuất, chỉ đạo nghệ thuật, điều phối hiện trường thì còn phải xem xét.”
Dạ Cô Tinh chỉ vào tập sơ yếu lý lịch trắng bóng trong tay Vương Thạch: “Có vấn đề gì sao?”
Vương Thạch thở dài một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ tiếc nuối: “Còn nhỏ tuổi quá...”
Tuổi trẻ, là vốn liếng, nhưng cũng là hạn chế. Một bộ phim thành công sẽ không thể tách rời với đội ngũ sản xuất đằng sau nó. Mà trong đội ngũ này, giám sát sản xuất, phó đạo diễn, chủ nhiệm sản xuất, chỉ đạo nghệ thuật đều là những nhân vật trọng yếu. Cho nên, Vương Thạch mới càng phải thận trọng.
Vương Thạch ho nhẹ hai tiếng, trầm giọng nói: “Vào đi.”
Trong nháy mắt, đã không còn sự ôn hòa tùy ý giống như lúc nãy nói chuyện với Dạ Cô Tinh. Khí thế trên người Vương Thạch đã hoàn toàn thay đổi. Giờ phút này anh đã trở lại là một người đạo diễn nghiêm túc và chuyên nghiệp. Ngồi vô cùng ngay ngắn, nghiêm chỉnh.
Cô bé trợ lý đẩy cửa vào, nhìn thấy Vương Thạch như vậy, trong lòng lập tức run lên, hai chân mềm nhũn.
“Đạo... đạo diễn Vương, bên ngoài có người muốn gặp anh. Người... người đó nói, là đến phỏng vấn...”
Cô bé trợ lý vẫn đang là sinh viên đại học, làm công việc này cũng chỉ là làm thêm. Một bông hoa nhỏ bé mỏng manh được nuôi dưỡng trong khuôn viên trường như vậy thì sao có thể chịu được sự tàn phá tinh thần của Vương Thạch chứ? Thế nên mới chỉ nói chưa đến hai câu, đầu lưỡi đã líu cả lại.
“Hửm?” Vương Thạch nói hơi cao giọng, nhíu mày: “Vừa rồi đã là người cuối cùng rồi, sao lại...” Cô bé trợ lý nuốt nước bọt, sợ hãi cúi thấp đầu, ngập ngừng nói lí nhí: “Em.. em cũng không biết...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)