Mộc Thần Phong lạnh lùng liếc nàng một cái, thân hình khẽ lướt, lại tiếp tục đuổi theo.
Đường Tâm vừa thấy thế, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức méo xệch, vội vàng co cẳng quay người bỏ chạy. Nàng đã trêu chọc phải ai thế này? Sao lại vớ phải một thiếu niên phiền phức như vậy chứ? Sớm biết hắn nhỏ nhen thế này, nàng đã chẳng ra tay với hắn.
Trời dần tối, hai người như mèo vờn chuột, đuổi nhau hết con phố này đến con phố khác. Chạy một quãng đường dài như vậy, thân thể Đường Tâm cũng dần tới giới hạn. Nàng chẳng màng đến thứ khác, liều mạng cắt đuôi hắn rồi lẻn vào một tòa lầu các cao hai tầng.
"Ây da, ngài vội cái gì chứ, đêm nay còn dài mà!"
"Hì hì, nhìn mỹ nhân mềm mại đáng yêu như nàng, nàng nói xem ta có thể không vội được sao?"
"Được rồi được rồi, Thúy Hoa, hầu hạ Trương đại gia cho tốt, ta xuống dưới lầu lo việc đây."
"Má mì yên tâm, con sẽ hầu hạ Trương đại gia thật tốt."
Cửa phòng bị đẩy ra, một nữ tử ăn mặc khêu gợi được một lão già mập mạp lớn tuổi ôm eo đi vào. Đường Tâm trốn dưới gầm giường thật sự chỉ muốn tự tát mình một cái. Trốn đâu không trốn, sao lại trốn ngay vào thanh lâu thế này?
Đột nhiên, đôi nam nữ kia ôm nhau nhào lên giường. Chiếc giường bị sức nặng của hai người đè xuống, lập tức phát ra một tiếng "két". Nàng trốn dưới gầm giường không khỏi toát mồ hôi lạnh. Lão già mập kia và nữ nhân đó cộng lại ít nhất cũng phải hơn ba trăm cân chứ? Cái giường này có chịu nổi sức nặng của hai người họ không? Lát nữa nếu họ "vận động", giường mà sập thì nàng trốn dưới này chẳng phải sẽ bị đè thành thịt nát sao?
Nằm dưới gầm giường, nghe tiếng rên rỉ đầy khêu gợi của nữ tử trên giường vọng xuống, nhìn từng chiếc y phục bị ném xuống đất, nàng không khỏi câm nín. Có ai thê thảm như nàng không? Ngày đầu tiên trọng sinh mà còn chuyện gì chưa trải qua nữa? Nàng đường đường là Thiên Y, vậy mà lại phải chui rúc dưới gầm giường của người khác? Đang định nhân lúc hai người trên giường mải mê mây mưa mà lặng lẽ chuồn đi, ai ngờ nghe được những lời truyền đến từ phía trên khiến khóe miệng nàng giật giật.
"Ngươi có được không vậy?" Giọng nữ tử nũng nịu, nửa như oán trách, nửa như câu dẫn truyền ra.
Lão già mập nghe vậy, mặt liền đỏ bừng, lại nhìn dung mạo yêu kiều, thân hình nóng bỏng của nữ tử, bất giác nuốt nước bọt: "Cái gì mà không được? Ta đây là do quá căng thẳng thôi. Nàng chờ một chút, để ta uống viên đan dược mang theo đã, lát nữa xem nàng còn dám nói ta không được không!"
"Đây là đan dược gì vậy?"
"Thứ này lợi hại lắm đấy, là ta phải bỏ ra một số tiền lớn mới mua được. Chỉ cần một viên là có thể khiến nàng sáng mai không xuống nổi giường." Lão già mập đắc ý nói, lấy đan dược ra uống xong liền nhào về phía nữ tử.
"Thật sự lợi hại như vậy sao?" Nữ nhân nửa tin nửa ngờ nhìn lão.
"Hì hì, tin hay không, thử là biết ngay chứ gì?"
Chiếc giường bắt đầu bị rung lắc dữ dội, tiếng rên rỉ đầy phóng đại của nữ tử hòa cùng tiếng thở hổn hển của lão già mập vang vọng khắp phòng. Đường Tâm nằm dưới gầm giường lắc đầu, từ từ bò ra, chuẩn bị rời đi. Nào ngờ đúng lúc này, một giọng nói lạnh như băng không mấy xa lạ từ ngoài cửa truyền vào khiến nàng lại rụt người trở lại.
Chết tiệt, hắn là chó hay sao? Sao có thể đuổi tới tận thanh lâu này chứ?
"Ôi chao, tiểu thiếu gia à, bên trong thật sự không có người ngài tìm đâu. Ngài xem, đây đều là nơi mua vui, sao ta có thể để cho mấy tên tiểu khất cái trà trộn vào đây được chứ!" Ngoài cửa, tú bà ăn mặc diêm dúa phất chiếc khăn tay màu đỏ, cười làm lành, thân mình chắn trước cửa sợ hắn phá hỏng việc làm ăn của bà ta.
Ngoài cửa, nghe tiếng thở dốc khiến người ta phải đỏ mặt tim đập trong phòng vọng ra, Mộc Thần Phong nhíu mày. Đôi mắt lạnh lẽo của hắn dán chặt vào cánh cửa đang đóng kín trước mặt, như muốn nhìn thấu xem bên trong có giấu tiểu quỷ kia hay không.
Mà tú bà thì căng thẳng che chắn trước cửa, chỉ sợ hắn đẩy cửa xông vào làm hỏng chuyện tốt bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



