Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quỷ Thủ Thiên Y Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Chỉ thấy một hộ vệ áo đen hai tay dâng lễ vật lên, Đường Chính Vũ cũng mỉm cười cảm tạ. Lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng của quản gia.

"Quách phu tử đến!"

"A? Quách phu tử cũng đến sao, Đường tướng thật là có thể diện, vậy mà có thể mời được Quách phu tử đến dự."

"Đúng vậy! Yến tiệc bình thường Quách phu tử đều không tham gia, không ngờ hôm nay lại đến, thể diện của Đường tướng quả là lớn thật!"

Nghe mọi người bàn tán xôn xao, Hữu tướng Đoàn Quan Hoa, người cũng là tướng gia, lại sa sầm mặt mày, thầm hừ một tiếng rồi im lặng uống rượu.

"Quách phu tử, mời vào trong, mau mời vào trong." Đường tướng tươi cười tiến lên, mời ông ngồi vào ghế trên.

Quách phu tử cười cười, nhìn quanh một lượt, thấy Tam vương gia cũng ở đó, liền cất tiếng: "Thần Phong cũng ở đây à!"

"Phu tử." Mộc Thần Phong đứng dậy, hành lễ với ông.

"Được, được, tất cả ngồi đi, đều ngồi cả đi." Ông cười híp mắt, quay sang Đường tướng: "Ha ha, Đường lão đệ, trong thiếp mời ngươi nói là muốn giới thiệu nữ nhi vừa nhận cho chúng ta gặp mặt. Ta đây cũng tò mò, không biết là nữ oa nhi thế nào mà lọt được vào mắt xanh của ngươi, nên đến xem thử. Đúng rồi, đứa trẻ đó đâu? Mau đưa ra cho mọi người chúng ta xem nào!"

"Đến rồi, đến rồi, muội muội của ta đến rồi." Giọng nói hưng phấn của Đường Tử Hạo vừa vang lên, ánh mắt của mọi người bất giác nhìn theo hướng hắn chạy.

Chỉ thấy một bé gái khoảng năm sáu tuổi mặc hồng y được Đường phu nhân dắt tay đi tới. Nàng được tết hai bím tóc nhỏ, dùng dải lụa đỏ thắt thành hai chiếc nơ bướm, đuôi tóc buông lơi nhẹ nhàng tung bay theo mỗi bước chân.

Dáng vẻ nhỏ nhắn của nàng tựa phấn điêu ngọc trác, đôi mắt lanh lợi càng khiến người ta nhìn là yêu mến không thôi. Chỉ là, khi mọi người trông thấy vết sẹo mờ trên gương mặt nàng thì đều khẽ sững người.

Một nữ hài xinh xắn đến thế, sao trên mặt lại có một vết sẹo như vậy? Nếu có thể xóa đi thì tốt, còn nếu không thì thật quá đáng tiếc.

"Là ngươi!"

Đế Thương Mạch mừng rỡ bước nhanh lên phía trước, đến trước mặt Đường Tâm, nhìn kỹ lại, nụ cười trên gương mặt tuấn nhã càng thêm đậm: "Thật sự là ngươi, hóa ra ngươi chính là nữ nhi mà Đường tướng vừa nhận, không ngờ lại gặp ngươi ở đây, thật quá bất ngờ!"

Mọi người xung quanh không hiểu nguyên do, ai nấy đều kinh ngạc nhìn cảnh tượng kỳ lạ này.

Tuy Đế Thương Mạch trông có vẻ hiền hòa dễ gần, nhưng không phải ai cũng có thể kết giao với hắn, lọt vào mắt xanh của hắn. Vậy mà một nữ hài bé nhỏ thế này lại có thể khiến hắn lộ ra vẻ vui mừng đến vậy, quả thật khiến mọi người kinh ngạc tột độ.

Trong đám đông, một đôi phượng mâu thoáng nét ngạc nhiên khi nhìn Đường Tâm trong bộ váy đỏ, con ngươi đen lay động lướt qua vết sẹo nhàn nhạt trên mặt nàng rồi chậm rãi cụp xuống, che đi thần sắc khó dò vừa thoáng qua đáy mắt.

"Đế thiếu chủ, ngươi quen biết Tâm nhi sao?" Đường Tướng kinh ngạc nhìn hắn, rồi lại nhìn sang nữ nhi bên cạnh mình.

"Chúng ta từng gặp nhau một lần ở thành Bình Dương, nhưng ngay cả tên của nàng ta cũng không biết, nói cho cùng cũng chỉ là bèo nước gặp nhau."

Đường Tử Hạo chen lên phía trước, đắc ý giới thiệu: "Nàng tên là Đường Tâm, là muội muội của ta."

"Đường Tâm, hóa ra tên là Đường Tâm, quả là một cái tên hay."

Ánh mắt tươi cười của Đế Thương Mạch dừng trên người nàng, thấy hôm nay nàng không còn mặc bộ đồ ăn mày rách rưới mà thay vào đó là một dáng vẻ hoàn toàn mới, vừa xinh xắn vừa đáng yêu, thật khiến người ta sáng mắt.

"Thật trùng hợp, không ngờ ta lại gặp được hai người các ngươi." Đường Tâm cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết nhìn Mộc Thần Phong đang đứng im lặng một bên, chỉ cần nghĩ đến bộ dạng trần truồng không mảnh vải che thân của hắn là khóe miệng nàng lại không kìm được mà nhếch lên.

Mộc Thần Phong nhếch môi, phượng mâu liếc nàng một cái, nửa cười nửa không nói: "Bản lĩnh của ngươi cũng không tệ, mới đó đã hóa thân thành thiên kim của Tướng phủ rồi."

"Vương gia, ta thấy sắc mặt người tiều tụy, chẳng lẽ là thân thể bất an?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc