Trong lòng thoáng chột dạ, mang theo một tia căng thẳng, giống như đang làm chuyện xấu, nàng lặng lẽ nhìn quanh bốn phía.
Không có ai? Cũng phải, nửa đêm canh ba, ai lại chạy đến nơi này? Chắc hẳn thiếu niên kia cũng nghĩ vậy, nên mới dám ngang nhiên tắm rửa bên bờ suối thế này?
Hì, vậy chẳng phải là không ai biết nàng đang nhìn trộm mỹ nam tắm rửa hay sao?
Ha ha, gặp phải nàng, coi như hắn xui xẻo.
Nàng lẳng lặng bò trên mặt đất, từ từ áp sát bờ suối. Nàng từng giao đấu với hắn nên biết hắn lợi hại, vì vậy cũng không dám khinh suất. Thấy hắn thỉnh thoảng lại lim dim mắt tận hưởng dòng nước chảy, nàng khẽ cười không thành tiếng, vớ lấy y phục rồi chậm rãi lùi về. Nhưng lần này nàng không lấy đơn thuốc kia của hắn nữa, ngoài y phục ra, chiếc túi gấm của hắn nàng cũng không hề động đến.
Chẳng biết là do hắn quá tự tin vào sự cảnh giác của mình, hay là do bản lĩnh "cuỗm" đồ của Đường Tâm quá cao, mà mãi cho đến khi nàng cầm y phục của hắn rời đi, Mộc Thần Phong ở dưới nước vẫn không hề hay biết...
Mãi cho đến khi ngâm mình trong nước gần nửa khắc, Mộc Thần Phong khoan khoái bước lên từ dòng suối, thấy y phục trên bãi cỏ vậy mà không cánh mà bay, khuôn mặt tuấn tú lập tức hết xanh lại tím. Sát khí như băng hàn tỏa ra từ toàn thân càng khiến người ta kinh hồn bạt vía.
"Đáng chết!"
Tiếng gầm giận dữ vang lên nơi ngoại ô, từng tiếng vọng lại trong đêm tối. Cơn thịnh nộ đã kích phát võ lực trong cơ thể hắn, khí lưu cuộn trào, nước suối đột ngột bắn tung tóe, phát ra từng tiếng nổ vang trời, bọt nước văng khắp nơi, khiến xung quanh ướt sũng một mảng.
Mà Đường Tâm đã đi rất xa nghe thấy tiếng gầm giận dữ ấy, cùng với tiếng nước bắn tung tóe, bất giác phá lên cười ha hả.
"Sảng khoái! Thật quá sảng khoái! Đường đường là một Vương gia mà lại phải ở truồng đi khắp nơi, hì hì, chỉ tiếc là ở đây không có khán giả, nếu không ta nhất định sẽ tìm cho hắn một đám người đến xem náo nhiệt, ha ha ha..."
Chỉ là, cũng không biết có phải nàng làm chuyện hại người quá nhiều, hay là quá đắc ý vênh váo, đêm hôm đi đường cũng không nhìn lối, chân giẫm phải khoảng không rồi cứ thế ngã thẳng xuống.
"A..."
Nàng kinh hô một tiếng, thân thể mất trọng tâm mà ngã nhào xuống dưới. Vầng trăng khuyết trên đầu vốn không thể soi sáng con đường dưới chân, cú ngã này, ngay cả chính nàng cũng không biết đã ngã về đâu, chỉ biết thân thể cứ thế lăn xuống, cho đến khi đầu va phải vật gì đó, cơn đau ập đến, cả người cũng lịm đi...
Mùi hương thật thơm, chiếc giường thật dễ chịu...
Đường Tâm nhắm mắt ngủ say, dụi dụi vào chiếc gối mềm mại như một con mèo nhỏ, hít hà mùi hương thoang thoảng rồi thoải mái thiếp đi. Giờ khắc này, nàng ngỡ như mình đã quay về chiếc giường Simmons lớn ở kiếp trước.
"Cha, nương, hai người xem muội muội dụi đầu vào gối có giống mèo con không? Ha ha, đáng yêu quá, sao muội ấy vẫn chưa tỉnh vậy?"
Giọng nói non nớt mang theo sự tò mò truyền vào tai Đường Tâm, khiến nàng giật mình mở mắt. Nào ngờ, đập vào mắt lại là ba gương mặt xa lạ.
"Tỉnh rồi, tỉnh rồi, muội muội tỉnh rồi." Một bé trai mập mạp chừng bảy tám tuổi đang ghé vào bên giường thấy nàng tỉnh lại, lập tức vui mừng xích lại gần, ái ngại hỏi: "Muội muội, đầu muội còn đau không? Mặt muội còn đau không? Người muội còn đau không? Ta mang gà rán mà ta thích ăn nhất đến cho muội này, muội xem, ta còn chừa lại một cái đùi gà thật to cho muội đó!" Nói rồi, cậu bé đưa chiếc đùi gà được gói trong giấy dầu đặt trên bàn phía sau cho nàng.
"Hài tử, con thấy trong người thế nào? Đầu còn đau không?" Một phu nhân xinh đẹp dịu dàng khẽ hỏi, đưa tay sờ lên trán nàng.
Đường Tâm ngẩn ra, chớp chớp đôi mắt to trong veo nhìn căn phòng trang nhã, rồi lại nhìn ba người xa lạ trước mắt, hỏi: "Đây là đâu? Sao ta lại ở đây?" Nàng ngã rồi cơ mà? Sao lại ở đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

