Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiểu muội muội? Tuổi của ta ở kiếp trước và kiếp này cộng lại, làm dì của ngươi cũng được rồi!
Đường Tâm thầm bĩu môi, nhưng vẫn phải nhờ vả hắn, bèn ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên cười nói: "Đại hiệp, ngươi sẽ không thấy chết mà không cứu chứ?"
Sau khi trông thấy dung mạo của hắn, nàng không khỏi thầm than, chẳng lẽ thời cổ đại này lại thịnh hành mỹ nam đến vậy sao?
Tên mặt lạnh đẹp trai kia là kiểu nam nhân cương nghị, lạnh lùng, còn người này lại là một thiếu niên ôn văn nho nhã. Vài năm nữa, khi có thêm khí chất trưởng thành của nam nhân, chẳng phải sẽ trở thành kẻ vạn người mê hay sao?
"Tránh ra! Đừng xen vào chuyện của người khác!" Mộc Thần Phong híp đôi mắt phượng lại, liếc hắn một cái.
Nghe vậy, hắn chắp tay cười nói: "Tại hạ là Đế Thương Mạch, tình cờ đi ngang qua đây, thấy huynh đài bức bách một tiểu cô nương tay không tấc sắt thế này, quả thực không thể đứng nhìn. Ta thấy huynh đài khí chất bất phàm, ắt hẳn không phải nhân vật tầm thường, cớ gì phải gây khó dễ cho một tiểu cô nương chứ?"
"Thiếu trang chủ của Thiên Hạ Đệ Nhất Trang, Đế Thương Mạch?"
"Chính là tại hạ."
Đế Thương Mạch vừa cúi đầu đã thấy nàng chớp đôi mắt trong veo nhìn mình. Thấy y phục nàng rách rưới lấp ló mấy vết sẹo roi, trên mặt lại bị kiếm khí làm bị thương, rạch một vết cắt thật sâu, tuổi còn nhỏ đã phải trải qua những chuyện này, y không khỏi động lòng trắc ẩn, bèn nói với Mộc Thần Phong: "Vương gia, không biết ngài có thể tha cho tiểu cô nương này một mạng được không?"
"Tha cho nàng một mạng?" Mộc Thần Phong liếc Đường Tâm một cái, lạnh giọng nói: "Nàng đã phạm phải tử tội không thể dung thứ! Bản vương nhất định phải giết nàng!"
Nghe những lời này, Đế Thương Mạch khẽ nhíu mày, liếc nhìn tiểu nữ hài phía sau.
Đường Tâm nghe vậy, chẳng phải chỉ làm mất một tờ đơn thuốc rách thôi sao? Thế mà cũng là tội không thể tha thứ? Nàng đảo mắt một vòng, vội vàng nói: "Ta chỉ làm mất đơn thuốc của ngươi thôi mà? Ta đọc lại cho ngươi là được chứ gì, cớ sao cứ nhất quyết đòi mạng của ta? Ta cũng đâu cố ý vứt nó đi, hơn nữa, ngươi đuổi giết ta cả một chặng đường, bây giờ còn làm ta bị thương trên mặt. Sau này ta bị hủy dung không gả đi được, hậu quả đã nghiêm trọng như vậy rồi mà ngươi còn muốn giết ta, đúng là quá độc ác!"
"Ngươi đã nhớ hết rồi?"
"Đúng vậy! Lúc ta mở ra xem đã thuận tiện ghi nhớ rồi, nếu ngươi muốn, ta có thể đọc lại cho ngươi ngay bây giờ." Chẳng qua chỉ là một đơn thuốc rách, thật không biết hắn căng thẳng cái gì. Đơn thuốc đó nhiều nhất cũng chỉ giúp người ta cầm cự, không chết nhanh như vậy thôi, chứ đâu phải là phương pháp trị tận gốc.
Nghe hai người đối thoại, Đế Thương Mạch cũng đã hiểu ra sự tình, bèn cười nói: "Vương gia, đã như vậy thì cứ để nàng viết lại đơn thuốc đi!" Thấy Mộc Thần Phong không nói gì, y biết hắn đã ngầm đồng ý, bèn nói tiếp: "Phía trước có một nhà dân vẫn còn sáng đèn, hay là chúng ta đến đó mượn giấy mực."
Thế là Mộc Thần Phong thu kiếm lại rồi quay người đi về phía trước, hai người còn lại lẽo đẽo theo sau. Khoảng nửa nén hương sau, Đường Tâm đưa đơn thuốc đã viết xong cho hắn: "Này, tất cả ở đây rồi, ngươi xem đi."
Mộc Thần Phong nhận lấy đơn thuốc trong tay nàng xem xét. Hắn vốn đã xem qua đơn thuốc nhưng không nhớ hết toàn bộ, bây giờ thấy những gì viết trên giấy cũng tương tự như bản gốc, liền tin năm phần. Hắn liếc nàng một cái, nói: "Làm sao ngươi chắc chắn những vị thuốc trên này ngươi không nhớ nhầm?"
Nghe câu này, nàng không khỏi tức giận, lập tức đáp: "Ta có bản lĩnh nhìn một lần là không bao giờ quên, không tin thì ngươi cứ thử." Đúng là coi thường người khác, nàng đường đường là Thiên Y, sao có thể không nhớ nổi mấy vị thuốc cỏn con này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


