Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quy Phục Chương 4. Sau Án Màn Lụa

Cài Đặt

Chương 4. Sau Án Màn Lụa

Giữa đêm khuya thanh tịnh, Bạch Nhạn ngồi dưới ánh đèn mờ, kim chỉ trong tay như thêu vẽ, lướt đi trên tấm vải trắng muốt. Sóng lưng nàng thẳng tấp, ngón tay trắng ngần mềm mại thong dong xỏ từng mũi kim, đường chỉ.

Trời đang lạnh dần, mùa đông không bao lâu nửa sẽ đến. Nàng muốn tranh thủ thời gian may cho kịp hai bộ quần áo mới.

Ngoài trời trăng tỏ treo trên cao, tiếng côn trùng rả rít lè nhè trong đêm bị át đi bởi tiếng đập cửa náo động.

Bạch Nhạn nâng mắt, giờ này còn ai lại tìm đến chỗ nàng?

Nàng cầm đèn đẩy cửa đi ra, bên ngoài là hai nha sai mặc thường phục của huyện lệnh.

“Quan sai tìm đến lúc nửa đêm không biết có chuyện gì?”. Nàng đứng trong sân cất giọng.

Một trong hai người lên tiếng “Nương tử, ta đến tìm Từ đại phu, chỗ huyện lệnh có quý nhân gặp bệnh tình nguy kịch”.

Bạch Nhạn chậm rãi lắc đầu “Quan sai, ngài tìm đến trễ rồi, đầu xuân năm nay Từ nghĩa phụ đã rời khỏi nhân thế”.

Hai tên nha sai kinh ngạc, vốn dĩ đi theo mệnh lệnh tri huyện đại nhân đến đây đón người, nhưng hiện tại người không còn, vậy phải làm sao?

“Nương tử, ngươi xem quanh đây có đại phu nào tài giỏi như Từ đại phu, phiền ngươi chỉ điểm chỗ hắn, chúng ta thật sự phải mang một đại phu đến tri huyện trình báo”. Hai tên nha sai nhìn nàng nghiêm giọng, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng.

Bạch Nhạn lắc đầu, mười dặm quanh đây đều là dân đen hái thuốc. Chỉ có nghĩa phụ nàng Từ Thái Học là đại phu tiếng lành đồn xa, người từng chuẩn trị cho tri huyện phu nhân nên danh tiếng được quan lại quý tộc biết đến.

“Quan sai, ta là học trò của Từ đại phu, nếu ngài không chê có thể dẫn ta đến đó xem thử”. Bạch Nhạn bình tĩnh đề xuất.

Hai tên quan sai nhìn nàng khó xử, rốt cuộc nhìn trời tối mờ tối mịt bên ngoài, trước khi xuất phát tri huyện đại nhân căn dặn phải đón người đến sớm, quý nhân không thể chờ lâu.

“Vậy ngươi đi theo chúng ta”. Quan sai cắn răng gật đầu.

Bạch Nhạn ngồi trên xe ngựa bị xốc đến mức mơ hồ, thức ăn trong dạ dày cơ hồ xáo trộn thành một mớ hỗn độn. Chỉ qua nửa canh giờ xe ngựa đã đến trước phủ tri huyện, nàng theo nha sai qua cửa lớn, đi men theo con đường lát gạch đá sang trọng đến một tòa biệt viện rộng rãi.

Trước sân lớn tri huyện đại nhân đang ngồi trên bàn đá chờ người, thấy hai tên nha sai dẫn theo một nữ tử áo trắng thanh nhã thì cau mày.

Bạch Nhạn đứng sau hai tên nha sai, cúi đầu hành lễ.

“Chuyện này là sao?”. Tri huyện đại nhân là một lão nhân vừa bước qua tuổi ngũ tuần, ngũ quan tròn trịa có phần mộc mạc.

“Đại nhân, thuộc hạ được biết Từ đại nhân đã tạ thế hơn nửa năm trước, người này tự xưng là học trò của Từ đại phu, thuộc hạ bèn dẫn người đến”.

Tri huyện lệnh nhìn nữ nhân quỳ dưới ánh trăng, bộ dáng điềm tĩnh dịu dàng, quay sang mắng thuộc hạ “Hồ đồ, người bên trong há có thể để nữ tử không rõ danh phận chạm vào người”.

Hai tên quan sai lập tức dập đầu tạ tội.

Bấy giờ Bạch Nhạn nâng mắt, giọng đạm mạc điềm tĩnh “Đại nhân, dân nữ có thể nói vài câu không?”.

Tri huyện lệnh nghi vấn nhìn nàng “Ngươi là cô nương luôn đi theo Từ đại phu chữa bệnh?”.

Bạch Nhạn gật đầu “Là dân nữ”.

Như vậy cũng không thể, người bên trong thân phận cao quý, nếu để xảy ra sơ suất chính ông ta cũng không gánh nổi.

Bên trong gian biệt viện, không khí loãng đến mức khó thở, ánh trăng ẩn sau cây thạch lựu lớn tỏa từng tia sáng yếu ớt rọi vào gian phòng.

Nam tử một thân đen tuyền dựa trên sạp lớn nâng mắt, đêm khuya thanh tĩnh loáng thoáng tiếng trò chuyện trong sân truyền vào.

Giọng nữ tử minh bạch, dịu dàng như trăng non phiêu đãng trong đêm.

“Lại Vệ, ra ngoài xem”. Nam tử rũ mắt, tia sáng dưới đáy mắt lặng lẽ rút xuống, cất giọng nhàn nhạt phân phó.

Lại Vệ khom người nhận lệnh, ôm trường kiếm thối lui.

Ngoài sân lớn tri huyện lệnh còn đang khó xử thì đột nhiên nghe tiếng bước chân trầm ổn từ biệt viện truyền đến, lão nhân liền xoay người nhìn qua, thấy người đến là hộ vệ của thái sư liền cung kính chấp tay.

“Lại Vệ đại nhân”.

Lại Vệ nhìn nữ nhân quỳ trên đất, cất giọng “Có chuyện gì?”.

Tri huyện lệnh ấp úng “Chuyện này…”.

Bạch Nhạn thấy sự e sợ của tri huyện lệnh liền biết người đến là người có quyền quyết định, nàng hành lễ “Dân nữ là đại phu, thỉnh đại nhân cho phép dân nữ vào xem bệnh tình quý nhân bên trong”.

Lại Vệ nhìn dáng người thẳng tấp của nữ nhân, từ giọng nói của nàng nghe ra mấy phần quen biết, dường như đã từng nghe qua.

“Chờ ta bẩm báo với đại nhân”.

Lại Vệ bỏ lại một câu rồi sải bước vào gian phòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc