Cô Bội Lan không ở bên cạnh nên Nguyễn Hàm Chương sống vô cùng tự tại.
Cô được tuyển tú vào cung và ban đầu được phong làm Tài nhân tòng lục phẩm. Theo lệ, bên cạnh cô sẽ có ba cung nữ và một thái giám hầu hạ.
Tuy nhiên vì cô Bội Lan được đặc ân theo cô vào cung nên số người hầu hạ bên cạnh cô chỉ còn lại hai cung nữ tam đẳng.
Ngoài ra còn có một tiểu thái giám tên là Tiền Tiểu Đa nhưng anh ấy chẳng mấy khi xuất hiện trước mặt cô.
Nguyễn Hàm Chương trò chuyện với Thanh Đại và Hồng Tụ một lát rồi hỏi thăm qua tình hình gia cảnh của hai người thì cô Bội Lan tỉnh dậy.
Bà ấy vừa tỉnh là bầu không khí trong cả Đường Lê Các đột nhiên trở nên nghiêm nghị.
Ở Đường Lê Các này, người làm không sợ Nguyễn Hàm Chương mà lại sợ cô Bội Lan lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm túc hơn.
Cô Bội Lan chậm rãi bước vào tẩm điện. Thấy Nguyễn Hàm Chương đang cùng Hồng Tụ làm đồ thêu thùa, bà ấy liền lạnh lùng liếc nhìn Hồng Tụ một cái rồi nói: "Lui xuống đi."
Hồng Tụ vội vàng lui ra ngoài.
Nguyễn Hàm Chương đặt kim chỉ lại vào giỏ rồi ngước mắt nhìn cô Bội Lan: "Cô cô đã thấy khỏe hơn chưa?"
"Đừng có đánh trống lảng với tôi." Ánh mắt cô Bội Lan lạnh nhạt nói: "Trước khi vào cung, phu nhân đã dặn dò kỹ lưỡng là nô tỳ phải dạy dỗ Tài nhân cho tốt, đừng để Tài nhân làm nhục thanh danh của nhà họ Nguyễn."
Bà ấy vừa nói vừa không kìm được mà nhếch môi, trong lòng tràn đầy sự sảng khoái và ác ý.
Bà ta đã sớm không vừa mắt con nhỏ thấp hèn này rồi.
"Hôm qua cô thị tẩm mà không biết khuyên ngăn bệ hạ, cứ thế buông thả tùy ý, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa?"
Nguyễn Hàm Chương cúi đầu mím môi, vẻ mặt tỏ ra rất ủy khuất.
Nhưng trong lòng cô lại thầm chửi rủa mụ già này. Cậy việc nhà họ Nguyễn đang nắm giữ chị Mạt và những người khác mà cố tình bắt nạt cô, hết lần này đến lần khác tìm cách hành hạ người ta.
Quả nhiên, câu tiếp theo của cô Bội Lan là: "Cô vốn dĩ chẳng đọc sách được mấy ngày nên không hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, thật khiến người ta lo ngại, thế nên vẫn phải học hành cho tử tế."
"Đi đi, chép Nữ Giới mười lần, nhất định phải ghi nhớ các thanh quy giới luật vào trong lòng."
Bây giờ cô là phi tần trong cung và còn có thể thường xuyên diện kiến bệ hạ. Nếu khi hầu hạ mà trên người có vết thương thì dù sao cũng không ổn.
Cô Bội Lan đã nghĩ ra một cách độc ác như thế.
Hôm kia bắt cô học quỳ, hôm qua bắt bưng trà rót nước, hôm nay lại bắt chép Nữ Giới.
Việc này tuy không quá khó khăn nhưng lại rất đáng ghét.
Nguyễn Hàm Chương ngước mắt lên, đuôi mắt thoáng hiện một vệt hồng: "Cô cô, tôi..."
"Tôi cái gì mà tôi? Còn không mau đi đi."
Cô Bội Lan cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Nhìn thấy con nhỏ yêu mị kia bị mình ép buộc đến mức không được nghỉ ngơi một khắc nào, lòng bà ta càng thêm đắc ý.
Nguyễn Hàm Chương đành phải đứng dậy đáp: "Vâng."
Cô ngồi xuống bàn, cầm bút mực lên rồi chậm rãi chép bài.
Nhưng vì không đọc sách nhiều nên chữ viết của cô không được thanh thoát. Viết một hồi lâu cô mới xong được một trang.
Lại thêm việc cả đêm qua lao lực nên lúc này ngồi chép bài đối với cô là một sự cực hình, sắc mặt ngày càng trở nên nhợt nhạt.
Cô Bội Lan thì thong dong ngồi bên cạnh, tay cầm chén trà nóng rồi nhâm nhi một cách thoải mái.
"Cô nhìn các nương nương trong cung xem, có ai không phải là tài nữ? Chẳng nói đến việc cầm kỳ thi họa đều tinh thông thì ít nhất thơ từ cũng phải am hiểu. Nếu cô chẳng làm nên trò trống gì thì lấy cái gì để tranh đua với người khác?"
Nguyễn Hàm Chương im lặng lắng nghe, tay vẫn không ngừng đưa bút.
"Cô cứ nhìn Quý phi nương nương mà xem, hiện giờ bà ấy là người tôn quý nhất trong cung. Bệ hạ chỉ có một hoàng tử và một công chúa thì Trưởng công chúa chính là do Quý phi nương nương sinh ra, bà ấy còn là tài nữ nổi danh của Ngọc Kinh đấy."
Quý phi Diêu Thính Nguyệt là cháu gọi Nhân Huệ Thái hậu bằng cô. Bà ấy dịu dàng lương thiện, thanh tao quý phái, hiện đang giữ ngôi Quý phi để hỗ trợ Thái hậu cùng Hoàng quý Thái phi quản lý lục cung, nắm giữ quyền hành như chủ nhân hậu cung.
Cô Bội Lan tiếp tục nói: "Lại nói đến Đức phi nương nương, tuy xuất thân từ gia đình võ tướng công thần nhưng từ nhỏ đã đọc đủ thứ thi thư. Bà ấy không chỉ có thể cưỡi ngựa bắn tên mà còn biết làm thơ đối chữ, ai mà chẳng thích một đóa hoa biết thấu hiểu lòng người như thế chứ?"
Hiển nhiên là cô Bội Lan rất am hiểu về các nương nương trong cung, kể ra van vách như đếm bảo vật trong nhà.
Những tin tức này tuy trước khi vào cung Nguyễn Hàm Chương cũng đã tìm hiểu nhưng do nguồn lực có hạn nên chắc chắn không thể chi tiết được như từ một người nhà quan lại như cô Bội Lan.
Vì thế, cô chẳng hề thấy phiền chán mà trái lại còn nghe vô cùng nghiêm túc.
Cô Bội Lan nhấp một ngụm trà rồi liếc nhìn cô. Thấy cô viết chữ chăm chú, lòng bà ta càng thêm khoan khoái nên lời nói cũng nhiều hơn.
"Nghi phi nương nương tuy không phải đại gia môn phiệt nhưng gia đình cũng là dòng dõi thư hương. Hiện giờ bà ấy vừa sinh hạ Đại hoàng tử nên trong cung rất có địa vị."
Nói đến đây, cô Bội Lan vô thức nhìn xuống bụng của Nguyễn Hàm Chương rồi bảo: "Nếu cô có cơ hội mang thai được một mụn con thì cũng là chuyện tốt."
Bà ta nói thì hay lắm nhưng đến trước bữa trưa, một bát canh tránh thai vẫn được bưng tới tận môi Nguyễn Hàm Chương.
Nguyễn Hàm Chương không hề phản kháng mà ngoan ngoãn uống hết bát canh. Sau đó cô nghe thấy cô Bội Lan nói: "Hiện giờ vẫn chưa định ngày Nhị tiểu thư vào cung nên sợ phía cô có biến số. Ngạn ví có thai mà không giữ được thì lại hại thân, đây cũng là vì tốt cho cô thôi."
Trong lòng cô Bội Lan luôn nghĩ cô là kẻ yếu đuối vô dụng, chẳng qua chỉ là hạng Dương Châu sấu mã không có kiến thức nên thường xuyên tùy tiện lừa phỉnh.
Nghe những lời bà ta nói xem, trước sau mâu thuẫn như vậy thì ai mà tin cho nổi?
Dùng xong bữa trưa, Nguyễn Hàm Chương đi nghỉ trưa.
Không biết là do cô Bội Lan uống quá nhiều trà hay bị nhiễm lạnh mà suốt cả buổi chiều bụng bà ta đau đớn khôn cùng, chẳng còn tinh thần đâu mà canh chừng Nguyễn Hàm Chương chép Nữ Giới nữa.
Bà ta vừa đi, Nguyễn Hàm Chương liền xoay cổ tay một cái rồi ném thẳng bút lên bàn, thong thả thưởng thức nho thủy tinh.
Hồi sáng khi Triệu Đình Phương ghé qua đã lén đưa cho cô không ít thuốc, hôm nay đúng là dùng được ngay.
Cô Bội Lan cơ thể không khỏe nên cả buổi chiều không hề sang đây. Đến trước giờ cơm tối, vị Tiểu Liễu công công từng đưa cô về lại xuất hiện ở Đường Lê Các.
"Chúc mừng tiểu chủ, đại hỷ cho tiểu chủ, bệ hạ đã lật thẻ bài của tiểu chủ và mời tiểu chủ tới cung Càn Nguyên dùng cơm tối."
Lần này thậm chí còn trực tiếp mời cô đi dùng bữa tối.
Nguyễn Hàm Chương lộ rõ vẻ vui mừng, đôi lông mày đều rạng rỡ ý cười: "Tạ chủ long ân."
Hồng Tụ tiến lên đưa bao lì mừng, Tiểu Liễu công công liền nói: "Tiểu chủ, giờ lành không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi chứ?"
Nguyễn Hàm Chương đang mặc đồ mặc nhà, chỉ là một bộ váy áo cánh bướm màu vàng nhạt, trên đầu cũng chỉ cài một đôi trâm mai vàng, trông thanh nhã và đặc biệt.
Tiểu Liễu công công đã đợi sẵn ở đây nên Nguyễn Hàm Chương cũng không tiện sửa soạn thêm. Cô dặn dò Thanh Đại một câu rồi dẫn theo Hồng Tụ trực tiếp rời khỏi Đường Lê Các.
Đợi đến khi cô Bội Lan tỉnh dậy thì trời đã tối mịt, bà ta chỉ biết nắm chặt khăn tay mà cuống cuồng lo lắng.
Ở phía bên kia, kiệu hoa tiến vào cung Càn Nguyên và đưa thẳng Nguyễn Hàm Chương đến đình Xuân Phong.
Nguyễn Hàm Chương bước xuống kiệu, vừa ngước mắt lên đã thấy bóng dáng cao lớn của Cảnh Hoa.
Anh có bờ vai rộng, eo thon và vóc dáng hiên ngang, chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đủ khiến người ta xao động.
Mái tóc đen được búi cao trong chiếc mũ bạch ngọc, để lộ cho Nguyễn Hàm Chương thấy một phần cổ rắn chắc và nam tính.
Đúng thật là cốt cách như hạc, dáng vẻ như thông, phong thái như vầng trăng sáng và gió mát, ai nhìn thấy mà chẳng khen ngợi là diện mạo của bậc tiên nhân.
Rặng trúc xanh lay động theo tiếng gió xuân xào xạc, lá sen trong vại nước bên đình xanh mướt và tràn đầy sức sống.
Nguyễn Hàm Chương đứng ngoài đình hành lễ: "Thiếp thân thỉnh an bệ hạ, chúc bệ hạ vạn an."
Giọng nói trong trẻo của người thiếu nữ vang lên, Cảnh Hoa quay người lại, đôi mắt ngôi sao sâu thẳm ấy nhìn chằm chằm vào gương mặt cô không rời.
Bộ áo ngắn tay cánh bướm trên người cô có độ rủ vừa phải, che đi vòng eo thon gọn một cách khéo léo. Chỉ khi đích thân ôm vào lòng mới biết thế nào là một vòng tay không xuể.
"Ái phi, vào đình ngồi đi."
Giọng nói của Cảnh Hoa rất ôn hòa. Anh đưa tay ra nắm lấy những ngón tay thuôn dài của Nguyễn Hàm Chương.
Thực ra trên tay Nguyễn Hàm Chương có vết chai mỏng.
Vết chai do cầm bút viết chữ quanh năm nằm ở vị trí không lệch một phân, vô cùng chuẩn xác.
Cảnh Hoa vân vê ngón tay cô rồi nói: "Ái phi bình thường chắc hẳn là rất dày công đọc sách."
Gương mặt Nguyễn Hàm Chương hơi ửng hồng, hiếm khi để lộ vẻ thẹn thùng của một người thiếu nữ.
"Thiếp từ nhỏ đã được cha mẹ dạy bảo, lên ba tuổi đã bắt đầu khai mông. Nếu không vì sức khỏe không được tốt thì năm mười tuổi đã có thể đến thư viện Bạch Lộc để học rồi."
Nguyễn Hàm Chương từng bước tiến đến bên cạnh Cảnh Hoa rồi ngước đầu nhìn anh.
Đôi mắt phượng của cô trong veo và sạch sẽ như chính tâm hồn cô vậy.
Cảnh Hoa cúi nhìn cô rồi đột nhiên đưa tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô.
Eo của cô quá nhỏ, tuyệt đối không phải cái eo thon thả mà một tiểu thư khuê các bình thường nên có. Ngay cả khi có những gia đình chú trọng đến ngoại hình của con gái thì cũng sẽ không cố tình để đứa trẻ nhịn đói đến mức này.
Truyền ra ngoài thì thanh danh gia tộc còn gì nữa?
Hơn nữa, mọi cử chỉ đi đứng nằm ngồi của Nguyễn Hàm Chương đều chuẩn mực đến mức không thừa không thiếu một phân, hoàn hảo như thể sinh ra là để làm phi tần trong cung, hoàn toàn không giống như người lần đầu thị tẩm diện kiến quân vương.
Gương mặt cô lộ vẻ thẹn thùng nhưng Cảnh Hoa chỉ cần nhìn qua là thấu, cô chẳng hề thấy xấu hổ chút nào.
Đối với thân phận của cô, đối với con người cô, Cảnh Hoa thực sự đã nảy sinh nghi ngờ.
Tuy nhiên, nhìn bộ dạng giả vờ thẹn thùng này của cô lúc này, Cảnh Hoa lại thấy có chút thú vị.
Trong cung này ai nấy đều nói chuyện quy củ, ai nấy đều coi trọng thân phận, mỗi người đều tranh giành đấu đá nhau cũng chỉ vì quyền lực và địa vị.
Thật là vô vị hết sức.
Cảnh Hoa cúi đầu, bất chợt đưa tay véo nhẹ vào má của Nguyễn Hàm Chương.
Khó khăn lắm mới có được một món đồ chơi mới, đương nhiên không thể dễ dàng từ bỏ.
Để xem cô có thể gồng đến bao giờ.
"Ái chà," Nguyễn Hàm Chương che mặt, đôi má đỏ bừng: "Bệ hạ!"
Tiếng nũng nịu này của cô diễn đúng là đạt đến từng chân tơ kẽ tóc.
Cảnh Hoa cười nhạt một tiếng rồi cúi xuống hỏi sát tai cô: "Nghe nói nàng đã gọi thái y, sức khỏe vẫn ổn chứ?"
Nguyễn Hàm Chương liếc nhìn anh một cái rồi thẹn thùng quay người đi, chỉ để lại cho anh góc mặt nghiêng tinh tế.
"Bệ hạ cũng biết rồi, còn như vậy nữa..."
Nói đến cuối, Nguyễn Hàm Chương không nói tiếp được nữa mà quay người ngồi xuống ghế đá.
Ghế đá đã được lót đệm mềm nên ngồi lên rất êm ái, chẳng thấy đau chút nào.
Cảnh Hoa cũng ngồi xuống theo, anh học theo dáng vẻ của một người chồng dịu dàng: "Là trẫm không tốt, hôm nay sẽ không thế nữa."
Nguyễn Hàm Chương: "..."
Hôm nay còn phải thị tẩm nữa sao?
Cô cứ ngỡ Cảnh Hoa nảy sinh nghi ngờ nên mới gọi cô đến dùng bữa tối để thăm dò, sao buổi tối anh vẫn còn hăng sức thế?
Người đàn ông này thể lực tốt đến vậy sao?
Anh không mệt, nhưng cô thì thực sự mệt rồi.
Trong thoáng chốc, biểu cảm của Nguyễn Hàm Chương suýt chút nữa thì sụp đổ, cô suýt thì thốt ra lời từ chối.
Đôi mắt sâu thẳm của Cảnh Hoa vẫn luôn đặt trên người cô. Thấy cô cuối cùng cũng để lộ sơ hở, không hiểu sao anh lại cảm thấy có một niềm vui sướng thầm kín.
Thật là thú vị.
Cảnh Hoa lại không nhịn được mà trêu chọc cô: "Nguyễn Tài nhân là không muốn sao?"
Nguyễn Hàm Chương: "..."
Nguyễn Hàm Chương cúi đầu, siết chặt lòng bàn tay rồi nói: "Làm sao có thể chứ?"
Cô nũng nịu bảo: "Giữa ban ngày ban mặt, sao bệ hạ có thể bàn luận chuyện này?"
Đúng là đường đường một vị quốc quân mà thật chẳng biết xấu hổ.
Cảnh Hoa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Là lỗi của trẫm," Anh nói: "Đợi đêm nay ở điện Đan Nhược, chúng ta sẽ bàn luận tiếp chuyện này."
"Tuyệt đối không để Nguyễn Tài nhân phải khó xử."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
