“A Nhiễm, đừng tin tưởng bất kỳ ai và chỉ được dựa vào chính mình thôi!”
Tiếng gào thét khản đặc vang vọng bên tai cùng đôi mắt đỏ ngầu không thể nhắm mắt xuôi tay của mẹ là thứ cô chẳng thể nào xua tan được.
Nguyễn Hàm Chương chợt bừng tỉnh.
Lớp mồ hôi mỏng trên trán lạnh buốt. Dẫu đang là tiết trời tháng Ba đầu xuân nhưng nó vẫn khiến chân tay cô cảm thấy giá lạnh.
Cô đã không còn mơ thấy ác mộng từ lâu lắm rồi nhưng mỗi khi ký ức hiện về trong mơ luôn khiến tim cô đập loạn nhịp.
Nguyễn Hàm Chương nhắm chặt mắt rồi cố gắng điều chỉnh hơi thở để không cho cô Bội Lan đang canh giữ bên ngoài phát hiện ra điều gì bất thường.
Đúng lúc này, một giọng nói vui mừng vang lên.
“Cô ơi, đại hỷ sự!”
Đó chính là cô Bội Lan, người hầu cùng Nguyễn Tài nhân nhập cung.
Thanh Đại không hề do dự mà tiến lại gần cô Bội Lan rồi vẫn không nén nổi vui mừng nói: “Cô ơi, Bệ hạ đã lật thẻ bài của Tiểu chủ rồi!”
Bội Lan không buồn không vui. Bà bình thản đáp lại một tiếng rồi suy nghĩ một lát và dặn dò: “Bảo người hầu chuẩn bị váy áo và trang sức ngay đi. Tài nhân Tiểu chủ thích nhất là nước hoa hồng nên phải chuẩn bị trước.”
“Vâng!”
Sau khi đáp lời, Thanh Đại vẫn không nhịn được mà hân hoan nói: “Các tú nữ nhập cung năm nay thì Tiểu chủ nhà mình là người đầu tiên được lật thẻ bài. Bệ hạ quả nhiên là yêu thích Tiểu chủ.”
Đây đúng là chuyện vui.
Không chỉ là sự coi trọng dành cho Nguyễn Hàm Chương mà còn là ân điển đối với Nguyễn gia. Vì thế, trên mặt cô Bội Lan cũng thoáng hiện chút ý cười.
“Biết vậy là tốt rồi. Hãy chuẩn bị cho cẩn thận và đừng để Tiểu chủ bị lúng túng khi đó.”
Chờ Thanh Đại lui xuống thì tẩm điện lập tức yên tĩnh trở lại.
Bội Lan đứng dậy đi đến trước giường rồi đưa tay vén tấm màn thêu cành nho dày nặng lên.
Ánh nắng chói chang tràn vào phòng. Bà hoàn toàn không để ý đến cơ thể của “tiểu thư” trong màn mà lạnh lùng lên tiếng: “Cô đều nghe thấy cả rồi chứ?”
Nguyễn Hàm Chương chậm rãi ngồi dậy. Qua khe hở của tấm màn, cô nhìn thấy ánh nắng xuân rực rỡ bên ngoài vào buổi chiều.
Nắng sớm rạng rỡ làm bóng cây đung đưa và cơn gió nhẹ lướt qua rừng trúc ngoài cửa sổ tạo nên tiếng sột soạt.
Trong tẩm điện nồng đậm hương trầm thủy, một mùi hương ngọt ngào và ấm áp dễ chịu nhất. Loại hương này đến từ phương xa và chỉ mới xuất hiện trên thị trường vài năm trở lại đây như một loại hương liệu quý giá.
Chiếc ghế quý phi bên giường được làm từ gỗ sưa nguyên khối có chạm khắc hoa cỏ bốn mùa trông thật trang nhã. Một chiếc lư hương Pháp Lam hình núi Bác Sơn đang tỏa khói uốn lượn mang lại cảm giác tiên cảnh thoát tục.
Mọi thứ trong tẩm điện đều do một tay Bội Lan sắp xếp nên nó tràn đầy vẻ cao quý cùng lễ nghi của một tiểu thư khuê các.
Tất cả đều lạc lõng với con người thật của cô.
Nguyễn Hàm Chương giống như vừa mới ngủ dậy nên trông rất ngơ ngác. Cô khản giọng hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Giọng nói đó dịu dàng và mềm mại, mang theo nét quyến rũ thấm vào tận xương tủy như tiếng chim hoàng yến hiếm có trên đời.
Bội Lan rũ mắt với ánh nhìn lạnh lùng và chứa đầy vẻ chán ghét rõ rệt.
“Đừng quên thân phận của cô. Hãy hầu hạ Bệ hạ cho đúng quy củ và làm tốt chức trách Nguyễn Tài nhân của mình đi.”
Lúc này Nguyễn Hàm Chương dường như mới định thần lại. Cô đỏ mặt rồi thẹn thùng cúi đầu: “Cô yên tâm, tôi biết rồi.”
Mái tóc đen mượt xõa xuống đã che đi đôi mắt đầy vẻ giễu cợt của cô.
Đối với dáng vẻ này của cô, trong lòng Bội Lan chán ghét đến cực điểm. Dường như chỉ nhìn thêm một cái thôi cũng thấy bẩn thỉu.
“Đồ hèn hạ.”
Bà thấp giọng mắng chửi một câu và hài lòng khi thấy người phụ nữ yêu kiều mỹ lệ kia run lên một cái.
Bội Lan buông tay để mặc tấm màn rủ xuống: “Tài nhân, dậy đi thôi. Hôm nay phải dùng bữa tối sớm vì sau đó phải đến điện Đan Nhược để hầu giá rồi.”
Nguyễn Hàm Chương rũ mắt nhìn những ngón tay thon dài trắng trẻo của mình. Đột nhiên, mười ngón tay cô khép lại rồi nắm chặt lòng bàn tay thành nắm đấm.
Vậy thì hãy bắt đầu từ ngày hôm nay đi.
Tất cả những kẻ nợ cô, phản bội cô và hại cô thì cô sẽ dựa vào chính mình để đòi lại công bằng cho bằng hết.
Nguyễn Tài nhân đã thức dậy.
Cả lầu Noãn Ngọc cũng trở nên náo nhiệt.
Thanh Đại và Hồng Tụ hầu hạ cô tắm rửa thay đồ. Sau khi búi tóc đơn giản, họ dâng lên một bát canh hạt sen ngân nhĩ để cô nhuận giọng.
Nguyễn Hàm Chương ngồi xuống ghế quý phi. Cô ăn hết bát canh rồi bắt đầu yên lặng làm công việc thêu thùa.
Tay nghề thêu thùa của cô ở mức bình thường và chỉ biết thêu những mẫu mã phổ biến nhất. Điều này hoàn toàn không thể so bì được với vị đại tiểu thư nổi tiếng về học vấn ở Thanh Châu của Nguyễn gia.
Cô Bội Lan bận rộn ngược xuôi. Khi quay lại tẩm điện và thấy chiếc khăn tay trên tay cô, bà nhàn nhạt nói: “Thêu xong thì cất đi, đừng để người ta nhìn thấy kẻo làm nhục danh tiếng của tiểu thư.”
Động tác của Nguyễn Hàm Chương khựng lại rồi cô hơi sợ hãi cúi đầu.
“Vâng.”
Dáng vẻ rụt rè và nhút nhát đáng thương này khiến Bội Lan không thể nhìn nổi thêm lần nào nữa.
Nếu không phải vì sự trùng hợp ngẫu nhiên là con tiện nhân này có sáu bảy phần giống tiểu thư thì sao họ có thể dùng cô để mạo danh tiểu thư nhập cung tranh sủng chứ.
Cô ta ngay cả một ngón tay cũng không bằng đại tiểu thư.
Bội Lan nhớ lại lời ủy thác của phu nhân và sự dặn dò của lão gia, cuối cùng bà hít sâu một hơi rồi gượng ra một nụ cười.
“Hôm nay phải thị tẩm nên Tài nhân hãy bớt làm những việc vặt này đi. Nước nóng đã chuẩn bị xong rồi, Tài nhân đi tắm rửa đi thôi.”
Nói đến đây, bà bảo: “Nô tỳ sẽ đích thân hầu hạ Tài nhân.”
Nguyễn Hàm Chương không một mảnh vải che thân với mái tóc đen xõa trên chiếc cổ trắng ngần, trượt xuống xương quai xanh rồi rơi vào một vùng mây mềm mại.
Xuống chút nữa chính là vòng eo thon gọn không đầy một cái nắm tay.
Môi đào chúm chím cùng vòng eo liễu thon thả, vòng eo của Nguyễn Hàm Chương giống như cổ của chiếc bình sứ trắng, chỉ cần dùng hai tay là có thể ôm trọn.
Ánh mắt Bội Lan nhìn cô cũng giống hệt như những bà mối ở lầu Dật Hương vậy.
Vừa chán ghét lại vừa hài lòng.
“Tài nhân, hôm nay là phúc phận của cô đấy.”
Giọng điệu bà hiếm khi hòa hoãn và mang theo sự từ bi của bậc bề trên: “Nếu còn ở lại nơi cũ thì làm sao Tài nhân có được những ngày tháng vinh hoa phú quý như thế này?”
Lời này nói ra đầy ẩn ý mà chỉ có hai người mới hiểu được.
Đúng vậy, nếu ở lại lầu Dật Hương thì với thân phận là một gầy ngựa Dương Châu, sớm muộn gì Nguyễn Hàm Chương cũng phải chịu cảnh đưa người đón khách, làm sao có thể nhập cung làm phi và chỉ hầu hạ một người.
Huống chi người đó còn là Hoàng đế.
Đối với Nguyễn gia mà nói, việc chọn cô làm kẻ thay thế là một sự ban ơn và cũng là phúc phận của cô.
Nguyễn Hàm Chương cúi đầu với vẻ hơi thẹn thùng và rất biết ơn.
“Đa tạ lão gia và phu nhân, cũng đa tạ cô đã quan tâm suốt thời gian qua,” cô dừng một chút rồi nói với giọng rất chân thành, “Tôi sẽ hầu hạ Bệ hạ thật tốt để mang lại thêm vinh quang cho Nguyễn gia.”
Bội Lan nhìn cô đầy khinh miệt nhưng giọng điệu vẫn ôn hòa: “Cô biết vậy là tốt rồi. Sau này nhị tiểu thư nhập cung thì hai chị em cô cùng hợp sức, những ngày tốt đẹp đều đang đợi phía trước.”
Vị nhị tiểu thư này thực chất mới chính là Nguyễn Hàm Chương.
Trong lòng Nguyễn Hàm Chương cười lạnh nhưng miệng vẫn nói: “Hy vọng tiểu thư sớm ngày bình phục.”
Buổi tắm rửa kết thúc và cuộc trò chuyện này cũng bị dòng nước cuốn trôi đi mất.
Ánh mặt trời thiêu đốt cả ngày dài đã bò về phía tây và dần ẩn hiện trong những tầng mây đang biến chuyển khôn lường.
Nguyễn Hàm Chương rất căng thẳn. Cô không có cảm giác thèm ăn và khi thị tẩm cũng không được dùng nhiều bữa tối nên chỉ ăn đơn giản một bát cháo kê táo đỏ nhỏ cùng một cái há cảo tôm rồi thôi.
Thoáng chốc ráng chiều đã kéo đến.
Ánh hoàng hôn đỏ rực phủ xuống khi màn đêm dần buông.
Cả thành Ngọc Kinh được bao phủ bởi ánh ráng chiều ấm áp. Cung Trường Tín uy nghi cao lớn sừng sững giữa ranh giới đất trời và im lặng nhìn lại cả một mùa xuân.
Hôm nay là lần đầu tiên thị tẩm nên Bội Lan cũng rất tận tâm. Bà cùng Hồng Tụ làm việc không ngơi tay và cuối cùng chọn cho Nguyễn Hàm Chương một bộ váy áo bằng lụa hương vân màu đỏ tươi.
Làn da của Nguyễn Hàm Chương trắng trẻo như ngọc mỡ cừu thượng hạng. Khi phối hợp với trang phục màu đỏ tươi càng tăng thêm ba phần vẻ kiều diễm.
Thanh Đại khéo tay đã búi cho cô kiểu tóc mẫu đơn với một chiếc trâm cài hình chim hỉ tước trên cành cây, những hạt ngọc trai đung đưa nhẹ nhàng bên vành tai tròn trịa của cô.
Đúng là vẻ đẹp quốc sắc thiên hương.
Cô đứng ở đó giống như một bức tranh tiên nữ vậy.
Bội Lan cũng rất hài lòng. Bà nhìn cô từ trên xuống dưới rồi cuối cùng điểm chút son lên môi cô và nói: “Tài nhân xinh đẹp thế này thì ai nhìn mà không động lòng cho được?”
Không khí ở lầu Đường Lệ rất vui vẻ. Nguyễn Hàm Chương xinh đẹp vô song như vậy chắc chắn sẽ nhận được sự sủng ái tột đỉnh để rồi thăng tiến và hưởng tận vinh hoa phú quý.
Nguyễn Hàm Chương mỉm cười nhẹ nhàng với ba phần thẹn thùng cùng hai phần mong đợi: “Đi thôi, cô ơi.”
Bội Lan tiến lên đỡ cô đi ra phía ngoài lầu.
Nguyễn Hàm Chương là đích trưởng nữ của Đại lý tự khanh. Cô nhập cung tuyển tú vào tháng Hai năm Nguyên Huy thứ năm, sau một tháng được dạy bảo tu tập thì ba ngày trước cô đã được phong làm Tài nhân hàm chính lục phẩm và được sắp xếp ở lầu Đường Lệ phía sau cung Thính Tuyết thuộc Đông Lục Cung.
Hoàng đế đương triều Cảnh Hoa Diễm Chương có phong thái phi phàm và khí chất hiên ngang. Anh vừa tròn hai mươi ba tuổi. Anh là đích trưởng tử của Tiên đế và được phong làm Thái tử từ năm mười tuổi nên con đường lên ngôi cửu ngũ chí tôn vô cùng thuận lợi. Từ hoàng thúc, cô mẫu cho đến hoàng đệ, công chúa đều phải cúi đầu xưng thần trước anh.
Đăng cơ đã được năm năm và đây là lần tuyển tú thứ hai trong cung. Vốn dĩ Nguyễn Hàm Chương được sắp xếp ở tây phối điện thuộc hậu điện cung Thính Tuyết nhưng vì vị chủ vị của cung Thính Tuyết là Mộ Dung Tiệp dư bỗng nhiên lâm bệnh nặng cần yên tĩnh nghỉ ngơi nên cô mới được chuyển đến lầu Đường Lệ ở góc đông bắc.
Tuy cũng nằm trong cung Thính Tuyết nhưng lầu Đường Lệ lại sáng sủa hơn tây phối điện. Nơi đây cửa sổ sạch sẽ, rộng rãi và nhã nhặn, thực chất còn tốt hơn tây phối điện rất nhiều. Những năm trước, người có thể ở đây đa số là các phi tần bậc trung.
Đây đã là ân thưởng nên Nguyễn gia tự nhiên không có ý kiến gì.
Nguyễn Hàm Chương dẫn theo Bội Lan cùng đi qua cửa hông rồi men theo hành lang đi về phía cửa thùy hoa để chuẩn bị băng qua tiền điện ra khỏi cung Thính Tuyết.
Kiệu nghênh hỷ đến đón Tài nhân đã ở bên ngoài cửa cung và chỉ chờ cô đến nơi.
Trên mặt Nguyễn Hàm Chương nở nụ cười với phong thái ưu nhã. Khi bước đi, lưng cô thẳng tắp và toát lên vẻ hào phóng tự nhiên.
Đột nhiên, cánh mũi Nguyễn Hàm Chương khẽ động. Cô nghiêng đầu nói với Bội Lan: “Cô ơi, cô có mang theo nước hoa hồng không?”
Bội Lan liền phân tâm nhớ lại rồi đáp: “Có mang theo, Tài nhân yên tâm.”
Vừa nói chuyện, tâm trí Bội Lan đã bị dẫn đi nơi khác nên không chú ý đến con đường dưới chân.
Vừa bước qua cửa thùy hoa, bà bước một bước ra thì bỗng cảm thấy dưới chân hẫng một cái rồi cả người đổ nhào về phía trước.
“Cô ơi!”
Nguyễn Hàm Chương theo bản năng đưa tay ra đỡ bà. Cô vừa nắm lấy cánh tay bà thì cả hai người đều không tự chủ được mà cùng ngã nhào sang một bên.
Cũng thật trùng hợp.
Chẳng may có một cung nữ nhỏ đi ngang qua. Thấy cảnh tượng như vậy, cô ấy bước lên hai bước và cố gắng đỡ lấy hai người sắp ngã xuống.
Chỉ tiếc là bình ngọc trắng trên tay cô ấy bị rơi xuống đất rồi vỡ tan tành với một tiếng “choảng”.
Một mùi hương hoa hồng nồng nàn tỏa ra và xộc vào mũi Nguyễn Hàm Chương.
Đôi mày cô khẽ nhíu lại.
Nhưng lúc này cũng không kịp nghĩ nhiều, cô vội vàng xem xét cô Bội Lan: “Cô ơi, cô có sao không?”
Bội Lan bị trẹo chân nên sắc mặt hơi tái mét. Bà vịnh vào Nguyễn Hàm Chương để chật vật đứng dậy rồi nhìn chằm chằm vào cung nữ kia với ánh mắt sắc lẹm.
Dưới chân bà có hai hòn đá nằm rải rác trên mặt đất. Chúng bị ngưỡng cửa cao lớn che khuất nên nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy được.
Giờ này bất kể ai đi ngang qua đây cũng đều có khả năng bị ngã.
Cung nữ nhỏ bị dọa không nhẹ nên đã quỳ rạp xuống đất: “Nô tỳ biết lỗi rồi.”
Bội Lan nghiêm giọng khiển trách: “Cung nhân quét dọn ở đây là ai? Trên đường làm sao có thể có đá được? Nếu hôm nay người ngã là Tài nhân thì phải làm sao?”
Cung nữ nhỏ đã sợ phát khóc.
Nhưng cô ấy không dám khóc thành tiếng mà chỉ có thể im lặng để những giọt nước mắt rơi xuống.
Một cung nữ hạng ba như cô ấy làm sao có thể biết được những chuyện này?
Nguyễn Hàm Chương nhìn sắc trời bên ngoài rồi lại nhìn thấy kiệu nghênh hỷ đang chờ qua khe cửa cung. Cô nhẹ nhàng an ủi Bội Lan: “Nếu không nhờ cô nhanh trí thì người ngã đã là tôi rồi. Giờ cũng không có gì đáng ngại, kiệu nghênh hỷ vẫn đang chờ nên không thể làm chậm trễ giờ lành.”
Mộ Dung Tiệp dư đã bệnh hơn một tháng nay. Ba ngày nay khi Nguyễn Hàm Chương đến thỉnh an thì cô ấy đều đóng cửa không tiếp. Lúc này cửa sổ tiền điện đóng chặt, hai cung nữ canh cửa đứng yên lặng ở lối vào và không ai dám nhìn về phía này.
Bội Lan căm hận nhìn tiền điện một cái rồi ném cho Nguyễn Hàm Chương một ánh mắt và thấp giọng nói: “Sợ là cố ý làm vậy rồi. Dẫu sao mọi người trong cung đều biết Bệ hạ không thích nước hoa hồng.”
“Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua. Họ tưởng Nguyễn gia chúng ta dễ bị bắt nạt sao?”
Làm sao lại trùng hợp như vậy, cái bình bị vỡ lại đúng là nước hoa hồng?
Nguyễn Hàm Chương lộ vẻ lo lắng: “Nhưng cô ơi, giờ thị tẩm không thể chờ được.”
Bội Lan nghiến răng nói: “Để Hồng Tụ đi cùng cô.”
Nguyễn Hàm Chương có chút hoảng loạn: “Cô ơi.”
“Tài nhân, cô đừng sợ, hãy cứ làm tốt bản thân mình là được,” Bội Lan nắm chặt tay Nguyễn Hàm Chương và hiếm khi an ủi cô, “Bệ hạ nhất định sẽ thích cô thôi.”
Khi Nguyễn Hàm Chương ngồi lên kiệu nghênh hỷ và tấm rèm kiệu nhẹ nhàng buông xuống, vẻ thẹn thùng trên khóe môi cô đột nhiên chuyển thành nụ cười lạnh lùng.
“Làm tốt bản thân mình sao?”
Giọng nói như chim hoàng yến của Nguyễn Hàm Chương chỉ có mình cô nghe thấy.
“Cô Bội Lan à, vậy thì tôi sẽ làm cho thật tốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
