“Đúng vậy,” Đại quận chúa gật đầu, "Trên người vị Thẩm đại cô nương kia luôn có một loại nhàn nhạt hoa mai thanh hương, mới đầu ta còn tưởng là son phấn mùi vị." Nàng vốn dĩ cho rằng Thẩm Thanh Dung là xoa son phấn.
Rốt cuộc ở kinh thành, nữ tử mười tuổi đã bắt đầu biết tô son điểm phấn.
Chính là nàng lại nhớ tới đệ đệ từng nói qua, nói vị tiểu nha đầu Thẩm gia kia từ nhỏ đã có khứu giác nhanh nhạy, nàng sẽ không ngửi được hương vị quá nặng, cho nên người ở bên cạnh nàng đều sẽ không có bôi son phấn.
Kỳ thật nàng cũng có chút cảm giác như vậy.
Khi tỷ muội Thẩm gia kia tới, tinh thần của mẫu thân mới là tốt lên một chút, hơn nữa còn có thể nói chuyện nhiều đến như vậy? Thời điểm lúc ngủ cũng đều là bình yên không có xảy ra chuyện gì.
Chính vì vậy cũng làm cho bọn họ tưởng lầm là người đã thực sự tốt lên rồi.
Kết quả đôi tỷ muội kia vừa đi, mẫu thân lại là như thế, này không phải rất kỳ quái sao?
Nếu nói nơi nào có kỳ quái, vậy nhất định là chuyện Thẩm gia tỷ muội kia tới thăm.
Hẳn là do Thẩm Thanh Dung, bởi vì lúc trước mẫu thân của nàng ngủ được là do có Thẩm Thanh Dung ở bên cạnh người.
“Hẳn là.” Đỗ thái y xoa xoa bộ râu hoa râm của chính mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

