Nếu mẫu thân của nàng mạnh khoẻ trở lại, vậy trái tim lo lắng này của nàng cũng liền có thể chân chính buông xuống rồi.
Vậy liền xem bây giờ nàng có thể có phải hay không sẽ lại cho mình được chút an bình.
“Thanh Dung, ngươi lại đây một lần,” Bà hướng Thẩm Thanh Dung vậy vẫy tay, người cũng có chút mỏi mệt, tựa như là lập tức muốn ngủ vậy.
Thẩm Thanh Dung đi qua, đứng ở trước mặt của Tuấn Vương phi.
Tuấn Vương phi cũng cầm tay nàng, tay của tiểu thiếu nữ, mềm mại nho nhỏ, tựa như mấy cái nữ nhi của bà năm đó, lúc bọn chúng còn chưa có trưởng thành, cũng đều là ở bên người bà.
Vậy mà chớp mắt một đám đều đã gả ra ngoài.
Nhớ tới nữ nhi rồi bà lại nhớ tới lúc mình bị rớt xuống vách núi, trên người vừa đau vừa lạnh, cũng chính là đôi tay này đã lau đi tro bụi trên người của bà, cho bà uống nước, cho bà ăn điểm tâm, cũng đã cứu được bà một mạng.
Khi đó bà gần như là tuyệt vọng, cĩng chính đôi tay, tiểu thiếu nữ này đã cho bà một đường sinh cơ.
Hơi thở ngửi được đều là một loại nhàn nhạt, mát lạnh hoa mai hương, mà Tuấn Vương phi nắm tay của Thẩm Thanh Dung không bỏ, người lại là ngủ rồi.
Đại quận chúa tiểu tâm đem ngón tay đặt ở bên môi của chính mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

