“Ca, ngươi gần đây có phải có tâm sự hay không?" Thẩm Thanh Dung là muội muội song sinh với hắn, tâm tư hai người đối phương cũng có thể biết được một chút.
Gần đây Thẩm Văn Hạo dường như luôn có chút thất thần, cũng không biết là đang nghĩ đến cái gì, thường xuyên thất thần đến quên nói chuyện, cho dù là ở trước mặt của A Ngưng cũng là như vậy.
“Là có chút,” Thẩm Văn Hạo cũng là thừa nhận, “Ngươi còn nhớ rõ, vị phu nhân được các ngươi cứu cách đây không lâu không?"
“Ân,” Thẩm Thanh Dung gật đầu, “Chính là vị Tuấn vương phi kia, nàng có tốt không?"
Thẩm Văn Hạo gật đầu: "Thương thế của bản thân người vốn đã không có gì trở ngại, chính là nghe nói người lại mắc chứng kinh mộng, hiện tại ngày đêm đều liên tục gặp phải ác mộng, bệnh tình đã triền miên hồi lâu.
Vũ Văn huynh cũng rất lâu rồi chưa có đi học."
“Ta xác thật lo lắng cho hắn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



