Thẩm Văn Hạo khoanh tay lại.
"Ta xem a, chúng ta vẫn là không nên đi, A Ngưng để ý nhất là mặt mũi đâu.
Nếu vạn nhất lễ vật nàng chuẩn bị không tốt, chúng ta không nhịn nổi cười thì làm sao bây giờ?"
“Ta cũng cảm giác là như thế,” Thẩm Thanh Dung tự nhiên cũng là người cực kỳ hiểu biết tính cách của muội muội, kỳ thật vẫn là tính tình của tiểu hài tử.
Thẩm Thanh Từ biết Thẩm Định Sơn là nói cho có với nàng.
Bất quá, nàng hiện tại không vội.
Chờ tới lúc bọn họ gặp được lễ vật của chính mình, nhất định không phải cười, mà là khóc, hừ hừ.
“Liền ở chỗ này,” nàng mang theo Thẩm Định Sơn đi tới trong tư khố của phủ.
Tất nhiên sau khi nàng đem toàn bộ của hồi môn của nương đi bán xong, nơi này vẫn luôn là trống, cũng là không hề có đồ vật được bỏ vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


