Hoàng tiên sinh còn chưa kịp phản ứng, bà đã quỳ phịch xuống đất, nước mắt giàn giụa, tiếp tục nói:
“Tiên sinh, xin ngài cho Tú Oánh được vào học đường đi. Tính tình nó rất ngoan, ngài cứ dạy nó như mấy đứa 6-7 tuổi cũng được.”
“Nếu ở học đường nó gây phiền phức, tôi sẽ đánh nó, sẽ không để nó hư đâu. Năm nào tôi cũng muốn đưa nó đi học, nhưng các tiên sinh trước đều chê đầu óc nó không minh mẫn. Nghe nói có nữ tiên sinh tới, tôi đành mặt dày đến cầu ngài…”
Hoàng tiên sinh vội ngồi xổm xuống đỡ bà dậy, cuống quýt nói:
“Ngô lão thái thái, không được, ngài không thể quỳ tôi. Triều Đại Việt chúng ta, bách tính không được tùy tiện quỳ lạy, chỉ khi kiện tụng trước quan mới phải quỳ.”
Kiều ma ma bước tới, dùng sức đỡ bà đứng lên. Ngô lão thái muốn quỳ cũng không quỳ được nữa. Kiều ma ma nói:
“Có gì thì nói đàng hoàng với tiên sinh nhà chúng tôi, đừng tự dưng làm vậy khiến người ta khó xử.”
Hoàng tiên sinh cũng nói:
“Vỡ lòng là dạy khai trí, chứ không phải chữa bệnh. Cháu gái của ngài đến đây cũng không thể vì thế mà khỏi bệnh, ngài tìm nhầm chỗ rồi.”
“Tôi biết, tôi biết… Chỉ là tôi không muốn nó cứ ngốc nghếch mà bị nhốt trong nhà mãi. Dù chỉ học được chút gì, khiến đầu óc nó sáng sủa hơn một chút cũng tốt…”
Ngô lão thái mặt mày xám xịt, còn Tú Oánh đứng bên cạnh học theo Kiều ma ma đỡ bà mình, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Hoàng tiên sinh.
“Có điều…” Hoàng tiên sinh nói tiếp, “cháu gái ngài đã 12 tuổi. Đại Việt quy định 6 tuổi là có thể nhập học, nhưng cũng không hề nói chỉ có 6 tuổi mới được học, càng không nói cháu gái ngài không được học. Chỉ cần hộ tịch rõ ràng, gia thế trong sạch, là có thể đến học vỡ lòng.”
Nghe vậy, Ngô lão thái vui mừng khôn xiết, nắm lấy tay Hoàng tiên sinh:
“Thật sự cảm ơn ngài! Tôi không biết phải cảm ơn ngài thế nào nữa!”
Nói rồi bà lấy giỏ trứng gà mang theo, cứ nhất quyết nhét vào tay Hoàng tiên sinh. Hai bên đẩy qua đẩy lại hơn chục lượt, cuối cùng Hoàng tiên sinh đành nhận lấy.
Lúc ấy Ngô lão thái mới yên lòng, vui vẻ dắt cháu gái Tú Oánh đi về. Tú Oánh vừa đi vừa ngoái đầu nhìn hai cha con nhà họ Chúc, ánh mắt hệt như một đứa trẻ.
Chúc Huyên tò mò nhìn theo Tú Oánh. Nàng mơ hồ hiểu rằng Tú Oánh khác với người bình thường.
Nhưng Tú Oánh rõ ràng lớn hơn nàng vài tuổi, ngoài điểm ấy ra thì chẳng khác gì cả. Vậy tại sao bà nội nàng ấy lại nói Tú Oánh “có bệnh” chứ? Thật kỳ lạ.
Có điều bà của Tú Oánh thật tốt. Dù thế nào cũng muốn cho Tú Oánh đi học, cho dù người khác chê cháu mình có bệnh, bà vẫn kéo Hoàng tiên sinh van xin cho cháu được đến trường. Không giống bà nội nàng.
“Tiểu Chúc Huyên, con và cha đến đây làm gì? Chẳng phải đã được vào học vỡ lòng rồi sao? Chờ mùng Một tháng Tám khai giảng là được.” Hoàng tiên sinh cười hỏi.
Chúc Huyên ngẩng đầu đáp:
“Cha con nói người sẽ dạy con, trước đó người cũng bảo con đi học, nên chúng ta đã có tình nghĩa thầy trò. Vì vậy con phải đến bái sư.”
Chúc Minh vừa định nghĩ cách mở lời cho khéo, không ngờ Chúc Huyên lại thẳng thắn nói ra như vậy. Hắn né tránh ánh mắt vài lần.
Hoàng tiên sinh hỏi:
“Nhưng dù con đến học vỡ lòng, chúng ta vốn đã là thầy trò rồi. Vậy sao còn phải đến nữa?”
“Đúng vậy.” Chúc Huyên ngẩng mặt nhìn cha mình. “Chờ con đi học thì con với Hoàng tiên sinh cũng là thầy trò mà.”
Mặt Chúc Minh nóng bừng. Quả thật hắn có chút mặt dày, muốn nhân cơ hội để Chúc Huyên bám lấy Hoàng tiên sinh.
Quan hệ “thầy trò” ở lớp vỡ lòng thì đáng là gì? Chẳng qua chỉ là đến tuổi thì nhập học, tiên sinh thuận theo lệ mà dạy 3 năm. Ba năm sau, những đứa không thi khoa cử thì còn có mấy ai giữ được cái gọi là “tình nghĩa thầy trò” với tiên sinh và lũ học trò quê mùa ấy?
Người ta vẫn nói thầy có đào lý khắp thiên hạ, nhưng đào lý với đào lý cũng có khác nhau.
Chúc Huyên lại chẳng hiểu những điều ấy. Lời nàng trong sáng thẳng thắn, khiến Chúc Minh cũng không tiện giả bộ vòng vo nữa. Hắn chỉ đành ngượng ngùng nói:
“Hoàng tiên sinh, ngài và Huyên nhi nhà tôi có duyên, là quý nhân trong số mệnh của con bé. Tính tình Huyên nhi khác hẳn những bé gái bình thường, nó học được. Tôi quả thực có chút tư tâm, nhưng vẫn mong ngài dạy dỗ con bé cho thật tốt. Sau này bất kể Huyên nhi có tiền đồ ra sao, nhà tôi cũng sẽ lập trường sinh bài vị thờ phụng ngài.
“Tôi xuất thân nông dân, ăn nói vụng về, nhưng tôi biết ngài nhất định là một vị tiên sinh tốt. Nếu ngài thấy Huyên nhi thuận mắt, xin hãy nhận con bé làm học trò. Một ngày làm thầy…”
Hắn nhìn tiên sinh Hoàng một cái rồi sửa lời: “Một ngày làm thầy, cả đời như cha như mẹ cũng chẳng khác gì. Từ nay Huyên nhi sẽ kính trọng ngài.”
Nói xong, hắn đặt lễ bái sư trong tay lên, nói:
“Hoàn cảnh nhà tôi thế nào ngài đều biết, chẳng mua nổi thứ gì quý giá. Theo lễ xưa, bái sư phải chuẩn bị những lễ nhập học này. Tôi làm theo cổ lễ, mong ngài đừng chê.”
Kiều ma ma đứng bên cạnh nghe xong liền nói giọng nửa mỉa mai nửa châm chọc:
“Lúc nãy ta còn tưởng ngươi không phải loại người thích leo cao kết thân. Không ngờ nhìn thì thật thà mà cũng chẳng khác là bao. Chẳng phải ngươi đang cố khiến tiên sinh nhà ta nhận cô nương nhà ngươi làm đệ tử chính thức sao?”
Đôi mắt sắc bén của Kiều ma ma đánh giá Chúc Huyên từ trên xuống dưới mấy lượt, càng nhìn càng thấy chỗ nào cũng có vấn đề, bèn nói:
“Nhìn cũng chẳng có gì đặc biệt, thế mà còn muốn kiếm cho nó một danh phận thầy trò chính thức?”
Bị ánh mắt Kiều ma ma quét qua, Chúc Huyên thấy không thoải mái, nhưng cũng chẳng hề sợ người phụ nhân trắng trẻo mập mạp ấy, cứ thẳng thắn nhìn lại.
Trong lòng nàng lại nghĩ, Kiều ma ma cao lớn như vậy, ngày thường chắc chắn ăn uống rất tốt. Thật thích quá, nàng cũng muốn có vóc người oai vệ như thế.
Lúc nãy khi Kiều ma ma mở cửa, chỉ cần đứng chắn ở đó đã đầy khí thế, khiến nàng ngây người. Nàng nghĩ nếu mình cũng có thân hình như vậy, sau này vật tay với bọn trẻ ở làng Lô Vĩ thì chắc chắn đứng nhất.
Vừa rồi còn khen con gái một hồi, giờ thấy nàng hoàn toàn không biết nhìn sắc mặt người khác, Chúc Minh chỉ thấy mọi tính toán của mình tan thành mây khói, vội ngắt lời:
“Làm gì có ai nói nữ tử cường tráng? Đừng nói bậy!”
Chúc Huyên vẫn bình tĩnh: “Không nói cường tráng thì nói thế nào?”
Hoàng tiên sinh bị nàng chọc cười, đứa nhỏ này thật thú vị. Nàng nói: “Người đời bây giờ không dùng chữ ‘cường tráng’ để hình dung nữ tử. Nhưng con dùng chữ ấy để tả Kiều ma ma cũng không sai.”
Kiều ma ma mặt càng khó coi: “Nói qua nói lại vẫn là chê ta béo.”
“Con cũng có thể dùng chữ ‘thạc’ để hình dung Kiều ma ma.” Hoàng tiên sinh dạy nàng.
“‘Thạc’ cũng có nghĩa là cường tráng sao?” Chúc Huyên hỏi.
“Trong Kinh Thi có một thiên tên là Vệ phong · Thạc nhân. ‘Thạc nhân’ nghĩa là người cao lớn, trắng trẻo đầy đặn, dùng để ca ngợi Trang Khương, vị phu nhân của Vệ Trang công. Thời ấy, phụ nữ thân hình cao lớn mới được xem là đẹp. ‘Thạc nhân kỳ kỳ, y cẩm quýnh y…’”
Hoàng tiên sinh mới đọc được câu mở đầu thì Kiều ma ma đã nổi hết da gà, “ai da” một tiếng, vẻ mặt kỳ quái:
“Tiên sinh đừng đọc nữa. Đúng là người đọc sách mắng người cũng văn vẻ. Ta một bà già rồi còn ‘thạc nhân mỹ nhân’ gì nữa, thà cứ nói ta cường tráng còn hơn!”
Trêu Kiều ma ma xong, Hoàng tiên sinh lại nhìn Chúc Huyên, hỏi:
“Ta suýt nữa đã bắt đầu dạy con Kinh Thi rồi. Chẳng phải con nên bái sư sao?”
Chúc Huyên vẫn chưa hiểu. Chúc Minh đẩy nhẹ nàng:
“Huyên nhi, mau gọi tiên sinh đi.” Rồi đặt lễ nhập học lên chiếc bàn đá trong sân.
“Nhưng… con chẳng phải vẫn luôn gọi người là tiên sinh sao?” Chúc Huyên càng thêm hồ đồ.
“Ha ha ha ha ha.” Hoàng tiên sinh cười vô cùng vui vẻ.
“Tiểu Chúc Huyên, con nói đúng. Ta vẫn luôn là tiên sinh của con. Kể từ ngày ta gặp con ở trường vỡ lòng, ta đã là tiên sinh của con rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)