"Đến bái phỏng Hoàng tiên sinh làm gì? Đến lúc đi học chẳng phải sẽ gặp sao? Với lại học đường cũng có mấy tiên sinh, bà ấy chắc gì đã dạy Huyên tỷ nhi?" Chúc lão gia tử cũng không hiểu.
“Có dạy. Con đã hỏi rồi, bà ấy chính là người dạy lớp nhập học năm nay, Huyên tỷ nhi vừa hay gặp đúng. Đến nhà bái phỏng cũng là chuyện lễ nghĩa. Hơn nữa, đi bái tiên sinh thì phải hành lễ bái sư.”
“Huyên tỷ nhi trước đó đã gặp bà ấy ở học đường, bà ấy còn tự mình đưa con bé về nhà, lại khuyên cả nhà cho nó đi học, coi như đã có tình nghĩa thầy trò. Chúng ta không thể chẳng có chút biểu hiện lễ nghĩa nào. Hơn nữa Hoàng tiên sinh là người từ kinh sư tới, nhân cơ hội này nếu có thể để Huyên tỷ nhi trở thành đệ tử nhập thất thì cũng là một mối nhân duyên quý.”
Chúc Minh từng sống ở Ứng Thiên, hiểu đạo lý đối nhân xử thế hơn người nhà họ Chúc.
Tuy hắn không biết cụ thể lai lịch của Hoàng tiên sinh, nhưng chỉ nhìn khí độ quanh người bà cũng biết không phải người tầm thường, mà nhị nữ nhi của hắn lại vừa khéo có duyên với bà, được bà coi trọng.
Nếu không được coi trọng, sao Hoàng tiên sinh phải tự mình đưa Huyên tỷ nhi về tận nhà, còn đích thân khuyên người nhà họ Chúc cho con bé đi học?
Đây chính là quý nhân trong số mệnh của Chúc Huyên. Gặp quý nhân mà không biết chủ động nắm lấy cơ hội làm quen, chẳng lẽ còn đợi quý nhân tự hạ mình đến kết giao với đám người quê mùa như họ?
Nhưng rõ ràng Tôn lão thái chẳng hiểu nỗi khổ tâm của Chúc Minh, chỉ lẩm bẩm oán trách:
"Trước kia Đường ca nhi với Liên tỷ nhi đi học, cũng có thấy con đến nhà bái kiến tiên sinh đâu? Giờ Huyên tỷ nhi thì khác hẳn, đi học còn phải mang lễ đến tận cửa? Nữ tiên sinh gì chứ? Không mang quà đến thì bà ta dám không dạy tử tế chắc?"
"Nương, cái này không phải tặng quà, mà là lễ bái sư. Cũng chẳng phải vật gì quý giá, thật đem mấy thứ này làm quà biếu thì người ta còn chẳng thèm để mắt."
Sau bữa cơm, Chúc Minh tốn không ít nước bọt giải thích với hai ông bà họ Chúc, cuối cùng vẫn xách theo Chúc Huyên đi vào trấn.
Đến chợ, Chúc Minh mua đủ 5 thứ gồm rau cần, hạt sen, đậu đỏ, táo đỏ và nhãn khô gói cẩn thận, rồi kéo tay Chúc Huyên định sang quầy của Trương đồ tể mua thịt.
Nhưng Chúc Huyên lại đứng chết trân trước sạp bán tranh đường, mắt nhìn chằm chằm, lưu luyến không chịu đi. Chúc Minh kéo hai lần nàng vẫn không nhúc nhích, chỉ dùng ánh mắt đáng thương nhìn hắn.
(Tranh đường - đường họa là một loại hình nghệ thuật dân gian truyền thống của TQ. Nghệ nhân sử dụng dung dịch đường nóng chảy để tạo hình các bức tranh hai chiều trên một mặt phẳng. Sau khi khô, tác phẩm trở thành một que kẹo ngọt ngào cho trẻ em.)
Chúc Minh nghĩ ngợi một chút, cuối cùng vẫn mua cho nàng một cái. Chúc Huyên vui vẻ đứng trước sạp chờ người bán làm tranh đường. Người bán hỏi:
"Cháu muốn vẽ hình gì?"
"Có những hình gì ạ?"
"Khỉ, hổ, thỏ... đều vẽ được."
"Thế ông biết viết chữ không?" Chúc Huyên hỏi.
Người bán im lặng một lúc rồi nói:
"Cũng được, nhưng ta biết không nhiều chữ lắm. Cháu nói thử muốn viết chữ gì?"
"Ông viết cho cháu chữ 'Huyên', chữ 'Huyên' trong cỏ huyên ấy."
Người bán thở phào:
"Chữ này ta biết viết. Được rồi, viết chữ 'Huyên'."
Cuối cùng, Chúc Huyên cầm cây tranh đường hình chữ "Huyên", nắm tay Chúc Minh rời khỏi sạp. Nàng cắn một miếng mất nửa phần đầu của chữ, vừa ăn vừa hỏi cha:
"Sao mình không đến nhà đại cô mua thịt thế? Đi nhà Trương đồ tể còn phải đi đường vòng."
Chúc Minh nhìn nàng một cái rồi giải thích:
"Con biết gì. Đến nhà đại cô con mua thịt thì còn gọi là mua thịt sao? Đó là chiếm tiện nghi. Người ta thấy người thân đến mua, kiểu gì cũng phải cắt thêm cho mình. Như vậy thì mình thành người thế nào?"
Chúc Huyên gật đầu, lại cắn mất thêm nửa phần đầu của kẹo chữ. Đến quầy thịt của Trương đồ tể, Trương đồ tể xoa tay nhìn Chúc Minh:
Trương đồ tể nhìn Chúc Minh rồi nói:
"Có chứ. Để ta lấy mấy miếng cho ngươi xem."
Chúc Minh gật đầu, còn Chúc Huyên vẫn tiếp tục gặm kẹo chữ. Con trai Trương đồ tể là Trương Tiểu Võ ngồi trước quầy thịt, cười toe toét nhìn chằm chằm Chúc Huyên không chớp mắt.
Chúc Huyên cảm nhận được có người đang nhìn mình, vừa ngẩng đầu lên thì đúng lúc chạm phải ánh mắt Tiểu Võ.
Tiểu Võ tuổi xấp xỉ Chúc Huyên, tuy không thường chơi cùng nhưng cũng quen biết. Nó cười hì hì:
"Huyên tỷ nhi, cho ta cắn một miếng đi."
Chúc Huyên lắc đầu. Lần trước nó cũng nói như vậy, kết quả cắn một cái là ăn sạch chiếc bánh gạo của nàng.
Không được ăn kẹo, Tiểu Võ cũng chẳng giận, vẫn nhìn chằm chằm Chúc Huyên rồi hỏi:
"Ngon không?"
Chúc Huyên khô khốc đáp: "Ngon."
Tiểu Võ im lặng, thằng bé lớn lên khỏe mạnh mập mạp. Chúc Minh đứng bên cạnh nhìn hai đứa trẻ đối đáp thấy thú vị, bèn nói với Trương Tiểu Võ:
"Bảo cha cháu mua cho đi. Ngày nào cũng bán từng ấy thịt, còn tiếc không nỡ cho cháu ăn kẹo à?"
Trương đồ tể xách thịt khô đi ra, Tiểu Võ lập tức chạy đến, chỉ Chúc Huyên:
"Cha, con cũng muốn ăn cái đó! Mua cho con!"
Trương đồ tể ghét bỏ nhìn thằng con ngốc của mình:
"Đi đi đi, đừng có quậy."
Tiểu Võ không vui cúi đầu, rồi lại chạy đến đứng cạnh Chúc Huyên tiếp tục nhìn nàng ăn kẹo.
Trương đồ tể đặt mấy miếng thịt khô lên bàn, nói với Chúc Minh:
"Ngươi xem thịt khô nhà ta hun đẹp thế nào. Mấy miếng này màu sắc đều đẹp, chính ta còn muốn giữ lại ăn, chẳng kém gì quầy thịt nhà tỷ tỷ ngươi đâu."
Chúc Minh cẩn thận lật từng miếng xem xét, cuối cùng chọn 3 miếng, trả tiền rồi kéo Chúc Huyên đi.
Lúc này kẹo chữ của Chúc Huyên cũng đã ăn hết. Tiểu Võ nhìn nàng ăn từ đầu đến cuối mà chẳng được chia miếng nào, có chút tức giận, bèn lớn tiếng gọi với theo:
"Chúc Huyên, ngươi đáng ghét thật! Ta không chơi với ngươi nữa! Ta sắp được đi học rồi! Còn ngươi thì không được học đâu!"
Nói xong, giọng điệu nó lại đầy vẻ đắc ý.
Chúc Huyên nắm tay cha quay đầu lại nhìn nó, tiện tay ném que kẹo đã liếm sạch sang người Tiểu Võ, đáp:
"Ai thèm chơi với đồ ham ăn như ngươi chứ! Ta cũng có sách để học! Có gì mà đắc ý!"
Tiểu Võ chịu thiệt, không phục, tiếp tục hét:
"Ngươi bốc phét! Bốc phét! Chúc Huyên bốc phét! Vua bốc phét Chúc Huyên!"
Chúc Huyên tức giận nhìn Tiểu Võ đang tự đắc, kéo tay cha, ngước mắt nhìn hắn đầy mong đợi, muốn cha giúp mình lấy lại công bằng.
Chúc Minh bất đắc dĩ nhìn hai đứa trẻ cãi nhau toàn chuyện vô bổ, nói:
"Tiểu Võ à, Huyên nhi nhà ta thật sự được đi học, không phải nói khoác đâu."
Nói xong, hai cha con liền rời đi.
Trương Tiểu Võ đứng ngẩn người trước quầy thịt một lúc, dường như đang tiêu hóa lời Chúc Huyên vừa nói, sau đó cúi xuống nhặt que kẹo nàng vừa ném.
Cha nó nheo mắt lại, nhưng đã không kịp ngăn. Tiểu Võ nhét que kẹo vào miệng liếm liếm, rồi tủi thân ngẩng đầu nhìn Trương đồ tể:
"Cha... hết vị rồi."
Trương đồ tể cầm dao phay nện "rầm" xuống mặt thớt, mắng:
"Trương Tiểu Võ! Bẩn chết ngươi cho rồi! Lão tử sao lại sinh ra cái thằng quỷ ham ăn như ngươi thế hả!"
Nghe tiếng ồn ào phía sau quầy thịt, trong lòng Chúc Huyên dâng lên một cảm giác hả hê thiếu đạo đức, rồi nàng siết chặt tay Chúc Minh, tiếp tục đi về phía trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)