Dạy học tiên sinh? Không thể nào đâu...
Chúc Huyên thầm nghĩ.
Trước kia nàng từng hỏi Chúc Đường và Chúc Liên. Người dạy Chúc Đường là một ông lão hung dữ, rất thích đánh vào lòng bàn tay học trò. Người dạy Chúc Liên thì là một ông mặt tròn để râu dê, lúc đánh người cũng chẳng hề nương tay.
Còn những vị tiên sinh khác, nàng chưa từng nghe ca ca hay tỷ tỷ nhắc đến có nữ tiên sinh bao giờ. Chúc Huyên nhìn người phụ nữ trước mặt, nghi ngờ lắc đầu.
“Ta chưa từng nghe nói học đường có nữ tiên sinh.”
Người phụ nhân đối diện cong mắt cười, trông có vẻ tâm trạng rất tốt.
“Con chưa biết cũng phải thôi, vì ta mới đến. Sang học kỳ sau mới bắt đầu giảng bài cho các con.”
Nói rồi, nàng bước tới vài bước, cúi người nhìn Chúc Huyên, nở nụ cười đặc biệt dịu dàng.
“Ta họ Hoàng, con cứ gọi ta là Hoàng tiên sinh.”
“Hoàng tiên sinh.” Chúc Huyên ngơ ngác nhìn khuôn mặt nàng rồi ngoan ngoãn gọi theo.
“Hóa ra thật sự có nữ tiên sinh.”
Đến lúc này đầu óc nàng mới phản ứng kịp, không khỏi cảm thán một câu, nhưng ngay sau đó lại khe khẽ thở dài.
“Chỉ là... ngài không thể dạy con.”
Lúc này Hoàng Thải Vi mới nhìn kỹ cô bé đứng đối diện.
Tiểu cô nương mặc y phục rất giản dị. Quần áo tuy không vá chằng vá đụp, nhưng phần cổ tay áo có không ít chỗ đã được nối thêm vải. Trẻ con ở tuổi này lớn rất nhanh, quần áo mặc một thời gian sẽ chật, vải vóc lại có hạn, nên chỉ còn cách nối thêm để quần áo tiếp tục vừa người.
Nhưng gương mặt cô bé lại vô cùng thanh tú linh động. Tuy sinh trưởng nơi thôn dã, làn da vẫn trắng trẻo mịn màng, đôi mắt trong veo sạch sẽ, thần thái tự nhiên, trên mặt mang theo vẻ hoang dã của một con thú nhỏ.
Chỉ có điều đứa bé này rõ ràng vừa mới khóc. Vành mắt đỏ hoe, vẫn còn vương chút tủi thân.
Hoàng Thải Vi từng làm nữ quan, gặp qua vô số quý nhân, vốn rất giỏi nhìn sắc mặt người khác. Chỉ liếc mắt một cái, nàng đã hiểu.
“Người nhà con vì sao không muốn cho con đi học?”
Giọng Hoàng Thải Vi dịu đi rất nhiều, nhẹ nhàng hỏi. Chúc Huyên nhìn Hoàng tiên sinh, trong lòng có chút kinh ngạc. Chẳng phải ca ca và tỷ tỷ đều nói tiên sinh thích đánh người, mắng người sao?
Nhưng vị tiên sinh trước mặt hoàn toàn khác lời họ kể. Trông nàng rất có học vấn, lại vô cùng ôn hòa.
“Con cũng không biết, nên mới thấy không công bằng. Ca ca tỷ tỷ phía trên con đều được đi học. Nếu từ con trở đi ai cũng không được học nữa, vậy chắc là vì trong nhà không có tiền nuôi học, con cũng không thể không hiểu chuyện.”
“Nhưng bà nội lại nói đệ đệ con sau này vẫn sẽ được đi học. Đệ đệ con mới 2 tuổi, muốn đi học cũng phải 4-5 năm nữa. 4-5 năm sau thì có tiền cho nó học, còn đến lượt con thì lại không có? Vậy là sao? Cho nên... chẳng qua là không muốn cho con học thôi.”
Hoàng Thải Vi tiếp tục hỏi.
Nghe đến cả tiên sinh cũng khen mình thông minh, Chúc Huyên không khỏi nở nụ cười.
“Đúng không? Con cũng thấy đầu óc mình lanh lợi, còn lanh hơn cả ca ca với tỷ tỷ. Nhưng bà nội lại không nghĩ vậy. Bà chỉ biết mắng con tính tình bướng bỉnh, không được người khác yêu thích. Con có thông minh đến đâu cũng vô dụng, ai bảo con là con gái chứ. Trong mắt bà, con gái đi học chẳng khác gì làm chuyện hồ đồ...”
Nói được một nửa, nàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn Hoàng Thải Vi.
“Nhưng ngài cũng là nữ nhân mà. Ngài còn có thể làm tiên sinh, vậy tại sao lại bảo nữ tử đọc sách là hồ đồ? Với lại... với lại Trấn Quốc Trưởng công chúa cũng là nữ nhân. Người lợi hại như vậy, Đại Việt bây giờ có đến một nửa công lao là của người. Nếu người cũng thấy con gái đọc sách là hồ đồ, vậy sao còn ra lệnh cho các bé gái được đi học?”
“Bà nội con chắc chắn không thông minh bằng Trưởng công chúa. Những điều bà nghĩ chưa chắc đã đúng!”
Chúc Huyên nói với vẻ mặt đầy chính nghĩa. Hoàng Thải Vi đứng dậy, gật đầu.
“Theo ta.”
Nói rồi, nàng đẩy cửa bước vào, đứng trước bức họa treo phía trên bục giảng. Chúc Huyên đứng ngoài cửa chần chừ, có chút do dự nhìn nàng. Hoàng tiên sinh mỉm cười dịu dàng.
“Vào đi.”
Thế là Chúc Huyên bước vào.
“Tiểu cô nương, con tên là gì?”
“Chúc Huyên.”
Hoàng tiên sinh lại hỏi:
“Chữ 'Huyên' nào?”
Chúc Huyên không biết chữ, nhưng biết tên mình mang ý nghĩa cây huyên, bèn đáp:
“Chắc là chữ Huyên trong cỏ huyên.”
“Chúc Huyên... Con xem, con còn có cả tên riêng.”
Hoàng tiên sinh nói.
Nghe vậy, Chúc Huyên mới chợt nhớ ra, ở làng Lô Vĩ không phải bé gái nào cũng có tên. Tên của nàng dường như cũng chưa hẳn là học danh chính thức.
Có nhiều nhà, con gái ngay cả nhũ danh cũng không có. Con gái đầu thì gọi là “Đại nha”, “Đại Tỷ nhi”, “Đại cô nương”. Con gái thứ hai thì gọi “Nhị nha”, “Nhị Tỷ nhi”, “Nhị nương”.
Cứ gọi như vậy mãi, đến khi trưởng thành lấy chồng, thì đổi thành “mỗ thị”. Mà bà nội nàng chỉ được gọi là Tôn thị. Hình như bà cũng là một cô gái chưa từng có tên.
Bởi vì mỗi lần cha mẹ cãi nhau, cha đều gọi mẹ là “Thẩm Vân”. Lúc bình thường thì gọi “A Vân”. Cho nên mẹ nàng có tên, tên là Vân.
Còn bà nội nàng, mỗi khi cãi nhau với ông nội thì lại không như vậy. Bà gọi ông là “Chúc Đại Giang”, còn ông gọi bà là “Tôn thị”, lúc bình thường thì gọi là “mẹ thằng Minh”, “mẹ con Tình”.
Chúc Huyên chưa từng nghe ai gọi bà bằng một cái tên chỉ thuộc về riêng bà. Vậy nên trước khi gả cho ông nội, rất có khả năng bà cũng chỉ là một bé gái mang cái tên kiểu “A Nha nhà nọ”.
Bà... không có tên. Một người bà hung dữ như vậy mà lại không có tên, còn nàng thì có. Chúc Huyên vừa kinh ngạc vừa mơ hồ nhận ra, hóa ra được sở hữu một cái tên cũng là một loại may mắn.
Sau đó nàng lại nghe Hoàng tiên sinh nói tiếp: “Lúc ta bằng tuổi con, ta cũng không có tên.”
Chúc Huyên càng sửng sốt hơn. Trước đây Hoàng tiên sinh cũng không có tên sao? Nàng mở to mắt nhìn đối phương, vẻ mặt không tin nổi.
Thế là Hoàng tiên sinh bắt đầu kể về câu chuyện của mình. Hoàng tiên sinh không phải vừa sinh ra đã là Hoàng tiên sinh.
Quê gốc nàng cũng ở huyện Ninh Hải, sinh vào thời Tiền triều. Khi còn nhỏ, nàng theo cha và ông nội bị quan phủ Tiền triều cưỡng ép dời lên phương Bắc khai khẩn đất hoang, nên lớn lên ở phương Bắc, đối với huyện Ninh Hải chỉ còn chút ấn tượng mơ hồ.
Mẹ của Hoàng Thải Vi là chính thất của cha nàng. Bà sinh liền 3 cô con gái, đến lúc mang thai đứa thứ tư thì cả nhà gặp phải đợt di dân, vì thế bà ấy không chỉ không sinh được đứa bé thứ tư, mà còn mất luôn tính mạng.
Hoàng Thải Vi là cô con gái thứ ba trong nhà, từ nhỏ chỉ có cái tên là “Tam Nương”.
Đến phương Bắc, cha nàng mất vợ chẳng bao lâu đã tái giá với một góa phụ. Mẹ kế tính tình cay nghiệt, tuổi thơ của Hoàng Tam Nương vô cùng khổ cực, lớn lên trong sự thờ ơ của cha và những trận đòn roi, mắng chửi của mẹ kế.
Cứ thế sống lấm lem đến năm 10 tuổi, trong cung Tiền triều tuyển cung nữ. Quan sai tuyển người đến nhà nàng nhìn một cái rồi kéo nàng đi luôn.
Hoàng Tam Nương cứ vậy vào cung làm cung nữ. Vì tuổi còn nhỏ, lại không biết chữ, nàng bị phân đến Ngự Thiện Phòng nhóm bếp, rửa bát. Làm nha đầu nhóm bếp 3 năm, Tam Nương dần dần lớn lên, dung mạo cũng ngày càng xinh đẹp.
Một lần tình cờ trên đường mang đồ đến Ty Cung Chính, nàng lọt vào mắt một vị nữ quan ở đó. Vị nữ quan hỏi chuyện vài câu, phát hiện Hoàng Tam Nương vô cùng thông minh, rất tiếc cho một người như vậy lại bị chôn vùi ở phòng bếp.
Thế là vị nữ quan ấy đặt cho nàng một cái tên — Thải Vi. Từ đó, Hoàng Tam Nương trở thành Hoàng Thải Vi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)