Sau khi cánh cửa mở ra, chiếc chìa khóa đã tan biến vào hư vô, không để lại chút dấu vết. Một tiếng rống vang dội khắp Khu ô nhiễm.
Vừa tách khỏi nhóm Lính gác của căn cứ Lê Minh, Vân Chiêu và Hạ Tường lập tức lao qua góc đường, rẽ vào một con phố khác. Ở đây, số lượng cơ biến chủng còn đông đảo hơn, chẳng biết từ đâu chui ra mà đã chiếm cứ hơn nửa con phố. Những vũng nước trên mặt đất giờ đã kết thành thứ dịch nhầy đen kịt, bốc khói trắng "xèo xèo" đầy tử khí.
Bầu trời trên cao sập xuống một màu u ám. Bóng đêm đã cận kề.
Lũ cơ biến chủng đang bạo động bỗng chốc trở nên mơ hồ, hình hài chúng cứ chập chờn thay đổi: lúc là người bình thường, lúc lại hiện nguyên hình là lũ quái vật dữ tợn, tanh tưởi. Có con thì rú lên vô hồn, có con lại thút thít khóc lóc đầy ma mị.
Những âm thanh đó khi thì trầm đục u uất, khi lại rít lên chói tai như tiếng lệ quỷ gào thét.
Hạ Tường bắt đầu rơi vào trạng thái mê muội, động tác đẩy lùi lũ cơ biến chủng ngày càng chậm chạp và vô lực. Đúng lúc ấy, chú Thanh Điểu khẽ "phì" một tiếng khinh miệt. Nó vỗ cánh đầy vẻ ghét bỏ, tung ra vô số bụi sáng huỳnh quang để gột sạch những vật chất tối đang bám lấy cậu.
"Đừng đi nữa, không qua nổi đâu." Vân Chiêu gọi giật cậu lại.
Ánh mắt Hạ Tường lập tức khôi phục vẻ tỉnh táo. Cậu quay đầu lại, thấy Vân Chiêu đã lùi về phía bậc thềm, đứng trước cửa cuốn của một cửa hàng, lặng lẽ quan sát biển xác sống không thấy điểm dừng kia.
Khu ô nhiễm này hình thành chưa đầy một ngày mà lượng cơ biến chủng tràn về đã đông nghẹt thế này. Thật khó hình dung những Khu ô nhiễm tồn tại từ thuở sơ khai của thời đại đen tối sẽ chứa đựng số lượng quái vật khổng lồ đến nhường nào. Chỉ cần những vùng vực quỷ quái này còn đó, lũ cơ biến chủng sẽ vĩnh viễn không bao giờ bị tiêu diệt sạch.
Vân Chiêu ngước nhìn lên cao. Bầu trời xám xịt, trầm mặc và đè nén đến nghẹt thở. Gương mặt cô vẫn bình thản đến lạ lùng, cô chậm rãi nâng bàn tay phải lên.
Ngay lập tức!
Một luồng sức mạnh tinh thần cực kỳ mạnh mẽ từ cơ thể cô tuôn trào ra như thác đổ, rung chuyển cả không gian xung quanh.
Những đốm huỳnh quang xanh lục trong phút chốc bùng nổ điên cuồng, nhanh chóng lan tỏa ra khắp không gian. Chú Thanh Điểu đập cánh bay vút lên cao. Hạ Tường ngẩn ngơ, theo bản năng ngẩng đầu nhìn theo.
Thanh Điểu càng bay càng cao, bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương xám trên không trung, hình thể biến ảo liên tục, lúc hư lúc thực, khi to khi nhỏ. Hạ Tường chợt nhận ra điều gì đó, sắc mặt cậu đại biến.
Chị Vân Chiêu đây là... chị ấy đang muốn thanh lọc toàn bộ Khu ô nhiễm này! Thật là điên rồ!
Một tiếng kêu đinh tai nhức óc xé toạc bầu trời. Bất chợt, một con đại điểu màu xanh với hình thể khổng lồ dị thường hiện ra giữa nhân gian. Nó dang rộng đôi cánh vĩ đại, ngẩng cao đầu cất tiếng hót vang trời, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, mỗi sợi lông vũ đều bao phủ bởi những sợi tơ tinh thần lấp lánh. Đôi mắt thú màu lam lạnh băng, cao ngạo, bễ nghễ nhìn xuống chúng sinh như nhìn đám kiến cỏ.
Hạ Tường đứng sững sờ tại chỗ như bị đóng đinh. Trong Khu ô nhiễm, không ít người đã chứng kiến cảnh tượng mỹ lệ thoát tục này. Giữa không trung, quái vật khổng lồ tỏa sáng rực rỡ kia quá đỗi nổi bật.
Trình Đông Thụ há hốc mồm kinh ngạc, đoàn xe phía sau cũng bắt đầu náo loạn.
"Là Vân Chiêu!"
"Vân Chiêu gặp nguy hiểm sao? Sao đại Thanh Điểu lại hiện thân thế kia?"
Đúng lúc đó, đám cơ biến chủng bỗng nhiên chuyển hướng, điên cuồng lao về một phía nào đó.
Thật kỳ lạ, bầy cơ biến chủng cứ thế lướt qua đoàn xe như thể không nhìn thấy gì cả. Những người dân thị trấn Thanh Sơn hiểu rằng, màng chắn bảo vệ mà Vân Chiêu để lại vẫn đang phát huy tác dụng.
Mọi người nín thở chờ đợi, cho đến khi thấy bóng dáng đại thanh điểu sừng sững hiện ra. Các lính gác trong trấn dán chặt mặt vào cửa kính xe, ánh mắt đầy lo lắng. Khi dang rộng đôi cánh, con chim xanh ấy còn khổng lồ hơn cả lúc xuất hiện trong cảnh giới tinh thần của họ.
Trong đầu ai nấy đều hiện lên một dấu hỏi lớn: Một thứ to lớn đến nhường này, liệu có còn gọi là "chim" được nữa không? Cho đến tận bây giờ, họ vẫn mù tịt về nguyên hình tinh thần thể của Vân Chiêu là loài gì...
Các thành viên trong tiểu đội của Tạ Đồ đang rà soát dọc các con phố cũng không thể ngó lơ kỳ cảnh trên bầu trời.
Cách đây không lâu, khi bầy cơ biến chủng bắt đầu bạo động, những lính gác dày dạn kinh nghiệm này lập tức nhận ra đã có người tìm thấy chìa khóa. Họ nhanh chóng chuyển hướng lao về phía "cánh cổng", nhưng mới đi được nửa đường thì bắt gặp cảnh tượng kinh động lòng người này.
Thỏ Tử chỉ tay lên con chim khổng lồ đang tỏa sáng rực rỡ, thốt lên kinh hãi: "Cái gì thế kia?!"
"Trời đất ơi! Ngoài hai chữ 'trời đất' ra thì tôi nên nói gì nữa đây?!" Đào Hạo Hạo gào lên phấn khích, "Đẹp quá! Nó còn biết phát sáng nữa kìa!"
Làm sao trên đời lại tồn tại một tinh thần thể lộng lẫy đến thế? Người đàn ông cao lớn mét chín khua tay múa chân, hận không thể ghi lại khoảnh khắc này ngay lập tức.
Khu ô nhiễm này thực sự quá rộng lớn.
Màn sương xám bao trùm đã che khuất một phần cảm quan của các Lính gác. Hơn nữa, mọi con phố ở đây đều giống hệt nhau như đúc; chỉ cần thiếu một chút cảm giác về phương hướng, người ta rất dễ bị luẩn quẩn quanh một chỗ. Việc tìm kiếm vì thế mà trở nên vô cùng khó khăn.
Ngay lúc đó, Tạ Đồ vừa bước ra từ một cửa hiệu cũ, tay vẫn còn siết chặt tờ giấy phép kinh doanh đã ố vàng.
Đúng lúc cơn bạo động nổ ra, một luồng hơi thở tinh thần thể lạ lẫm đột ngột xuất hiện.
Anh ngước mắt lên. Phía xa, chú chim xanh rực rỡ tuyệt đẹp vừa chậm rãi bay vút lên không trung, sải rộng đôi cánh khổng lồ.
Vẻ mặt Tạ Đồ thoáng sững sờ: "Phượng hoàng..."
Tinh thần thể của vị Dẫn đường kia... hóa ra lại là phượng hoàng!
Cách đó vài con phố, hai bóng người quen thuộc cũng đang điên cuồng lao về phía con phượng hoàng ấy.
"Phượng hoàng chẳng phải nên có màu đỏ rực sao?" Đoạn Tích đầy thắc mắc, vừa chạy vừa hỏi Tống Lương.
Tống Lương lòng đầy kinh hãi, vừa hổn hển chạy vừa tranh thủ "phổ cập kiến thức" cho đồng đội: "Sắc đỏ là Phượng, sắc xanh là Loan. Đây chính là Thanh Loan, một trong ngũ phượng đấy!"
Ai cũng biết tinh thần thể của Tạ Đồ là một con Hỏa Phượng. Vị Dẫn đường này cũng sở hữu tinh thần thể loài phượng, độ tương thích với đội trưởng nhà họ chắc chắn phải cực kỳ cao!
Phải là rất cao mới đúng!
Họ nhất định phải nhanh chóng giúp đội trưởng "cướp" bằng được người này về. Tuy Tạ Đồ chưa bao giờ nói ra, nhưng các thành viên trong đội đều cảm nhận được anh đã ở rất gần bờ vực cơ biến.
Thực tế là từ năm ngoái, căn cứ Thự Quang đã vì Tạ Đồ mà điều động rất nhiều Dẫn đường cấp cao từ các căn cứ khác tới. Thế nhưng qua các bài kiểm tra, không một ai có mức độ tương thích vượt quá con số 30. Trong khi đó, độ tương thích phải đạt từ 60 trở lên thì việc khai thông tinh thần mới có hiệu quả.
Độ tương thích càng cao, chứng tỏ hai người càng là phù hợp.
Với những Lính gác không tương thích, Dẫn đường chỉ có thể tiến hành khai thông lớp ngoài của thế giới tinh thần.
Tạ Đồ vốn là người có ý thức về lãnh địa cực kỳ mạnh, anh cực ghét việc Dẫn đường xâm nhập vào vùng tinh thần của mình. Anh thẳng thừng từ chối mọi nỗ lực khai thông ngoại tầng, chỉ thuần túy dùng thuốc ức chế để kiềm tỏa nguồn sức mạnh chực chờ bùng nổ trong cơ thể.
Các thành viên trong đội đều rất thấu hiểu điều này. Khi các Dẫn đường tọa trấn trong phòng thanh lọc, đôi khi họ phải làm việc với những Lính gác có độ tương thích thấp. Quá trình khai thông đó chẳng khác nào tra tấn, hiệu quả thì ít mà đau đớn thì nhiều. Trừ khi tinh thần thực sự bạo loạn, nếu không ai cũng thà dùng thuốc ức chế còn hơn.
Thế nhưng, ức chế không phải là thanh lọc. Vật chất tối trong thế giới tinh thần cứ thế tích tụ ngày một nhiều... Sớm muộn gì cũng có ngày họ sẽ phát sinh cơ biến, trở thành một phần của lũ quái vật ngoài kia. Đó cũng chính là lý do Tạ Đồ hạ quyết tâm phải tìm bằng được một Dẫn đường cho cả đội.
"Đợi đã!" Đoạn Tích đột ngột khựng lại, hét lên một tiếng.
Tống Lương giật bắn mình: "Gì thế?"
Đoạn Tích nhìn đồng đội với ánh mắt rực lửa: "Đội trưởng sở hữu Hỏa Phượng là Lính gác cấp S... Vậy vị Dẫn đường Thanh Loan kia... không lẽ cũng là cấp S sao?"
Kể từ khi thời đại đen tối bắt đầu cho đến nay, chưa từng có một Dẫn đường cấp S nào ra đời. Mọi người đều mặc định cấp bậc cao nhất của Dẫn đường chỉ là A. Nếu vị Dẫn đường kia thực sự đạt cấp S...
Hai người nhìn nhau, rồi điên cuồng lao đi: "Có phải liều cả mạng già, có phải trở mặt với bất cứ ai cũng nhất định phải cướp được người này!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
