Cuộc họp kết thúc.
Tín hiệu trên màn hình lớn vừa tắt ngóm đã lập tức rực sáng trở lại. Màn hình hiển thị dữ liệu giám sát tích lũy qua nhiều năm của Khu Ô Nhiễm số 88 do tổ đo lường cung cấp. Những mảng bóng mờ với độ đậm nhạt khác nhau hiện rõ, trong đó vùng đậm nhất đang dịch chuyển, chứng tỏ sự khuếch tán vẫn chưa hề dừng lại.
Tạ Đồ chăm chú quan sát một lát, rồi là người đầu tiên đẩy ghế đứng dậy: "Bộ trưởng, phiền tổ tình báo chuyển tài liệu cho tôi càng sớm càng tốt, tôi ra ngoài sắp xếp trước đây."
Nhiệm vụ khẩn cấp, cần phải xuất kích ngay lập tức. Tạ Đồ nâng cổ tay kiểm tra thiết bị liên lạc, phát lệnh triệu tập toàn bộ thành viên đội Linh tập hợp.
Căn cứ trưởng Thẩm vội vàng gọi giật lại: "Này, hay là làm bài kiểm tra độ tương thích trước đi..." Việc này cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian cả. Giang Mục hiện giờ sinh tử chưa rõ, Tạ Đồ tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì được.
"Không cần đâu." Tạ Đồ chẳng buồn ngoái đầu lại, buông một câu cụt ngủn: "Kết quả rõ ràng rồi."
Bóng dáng cao lớn của anh nhanh chóng biến mất sau cánh cửa. Căn cứ trưởng Thẩm ngẩn người ra một chút, quay sang nhìn Bộ trưởng Đoạn, lặp lại đầy thắc mắc: "Kết quả rõ ràng?”
Ý cậu ta là sao?
Bộ trưởng Đoạn vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc: "Không biết.”
Tạ Đồ chắc chắn đang giấu giếm điều gì đó."
…
Tại Bộ Năng lực đặc biệt.
Vân Chiêu bước ra khỏi căn phòng trắng muốt, để lại phía sau bốn gương mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Ba Dẫn đường cấp A đồng loạt ra tay, vậy mà ngay cả rìa màng chắn tinh thần của cô còn chưa chạm tới đã bị Tiểu Thanh Điểu vỗ cánh đánh tan tác.
【 Bọn họ yếu xìu. 】
Ánh mắt khinh bỉ của Tiểu Thanh Điểu lộ liễu đến mức Bạch Du chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống cho rảnh nợ. Tinh thần thể của cô nàng là một con mèo trắng nhỏ, lúc này đang run cầm cập, nép chặt vào chân chủ nhân. Hai vị Dẫn đường còn lại cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Họ không tài nào hiểu nổi, rõ ràng vị Dẫn đường kia trông dịu dàng nhã nhặn là thế, vậy mà tinh thần thể lại hung hãn tột cùng, không cho họ lấy một cơ hội để tiếp cận.
Vân Chiêu lộ vẻ áy náy, khẽ răn đe Tiểu Thanh Điểu: "Làm người thì phải biết khiêm tốn một chút."
【 Em lại không phải người.. 】
Được rồi.
Vân Chiêu thầm nghĩ, nếu mình không phải là một Dẫn đường cấp S, thì với cái thói kiêu căng ngạo mạn, đi đâu cũng kéo thù hận về cho chủ nhân thế này, sớm muộn gì cô cũng bị người ta hội đồng cho một trận thôi.
Bộ trưởng Bạch chứng kiến từ đầu đến cuối, gương mặt ông vừa hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ, vừa xen lẫn niềm vui sướng khôn tả.
Sau khi Vân Chiêu thử nghiệm thiết lập màng chắn tinh thần trong phòng, buổi kiểm tra vừa đi đến hồi kết thì Bộ trưởng Bạch bất ngờ nhận được điện thoại từ phía Viện Nghiên cứu.
Vân Chiêu vốn còn định hỏi thêm vài điều về quy trình khai thông tinh thần, nhưng vừa nghe tin đám nghiên cứu viên cuồng nhiệt kia sắp kéo đến... cô liền chẳng chút do dự mà lên tiếng cáo từ ngay lập tức. Bị đám người đó vây quanh thì e là đến tối cũng chẳng thoát thân nổi.
Hôm nay là ngày đầu cô chính thức gia nhập đội Linh. Thỏ Tử bảo buổi tối có tiệc thịt nướng, cô đang rất muốn ăn thịt, loại thịt thượng hạng giá một trăm điểm một cân ấy. Bước chân Vân Chiêu trở nên nhẹ nhàng hơn, cô băng qua dãy hành lang dài, rẽ về phía thang máy.
Vừa định bước vào, cô chợt khựng lại.
Ngay cạnh thang máy là một dáng người cao lớn, đĩnh bạt. Bộ đồ tác chiến màu đen ôm sát lấy những đường nét cơ bắp hoàn mỹ, càng tôn lên khí thế bức người của anh ta. Nghe thấy tiếng động, người đàn ông hơi nghiêng đầu nhìn sang, vô tình chạm phải ánh mắt của cô.
Đôi lông mày và ánh mắt anh mang theo vẻ xa cách nhạt nhòa, nhìn người khác cứ như thể đang cách một lớp băng mỏng. Dù chưa từng giáp mặt, nhưng chỉ cảm nhận áp lực tỏa ra từ người này, Vân Chiêu đã lập tức xác định được danh tính của anh.
"Xin lỗi, chuyện hôm trước có việc đột xuất nên để cô phải đi một chuyến tay không."
Tạ Đồ quay mặt đi, ánh mắt dừng lại trên tinh thần thể đang đậu chễm chệ trên đầu cô: "Vừa có nhiệm vụ khẩn cấp, đội Linh cần xuất phát ngay, tôi qua đây đón cô."
Số điện thoại của cô anh đã lấy từ chỗ Bộ trưởng Đoạn. Nhưng dù sao cũng là đồng đội mới lại chưa từng gặp mặt, với tư cách đội trưởng, anh thấy mình có trách nhiệm giúp cô thích nghi nên đã đích thân tới đây đón người.
"Đột ngột vậy sao?" Vân Chiêu hơi khựng lại.
Tin tức bất ngờ này khiến dòng suy nghĩ của cô hoàn toàn bị xáo trộn. Tiểu Thanh Điểu vốn đã đánh hơi được mùi vị đáng ghét cùng một luồng khí tức nguy hiểm toát ra từ người đối diện, nó liền dứt khoát xoay người, chổng mông về phía anh.
Tạ Đồ khẽ gật đầu, lặng lẽ dời tầm mắt đi chỗ khác rồi đưa tay ấn nút thang máy: "Đúng vậy, nhiệm vụ khẩn cấp. Chi tiết cụ thể lát nữa chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn."
Vân Chiêu chẳng còn thời gian để đắn đo, đành phải theo chân anh bước vào thang máy. Cánh cửa khép lại, thang máy bắt đầu vận hành. Trong không gian kín mít, hai người cố tình giữ khoảng cách, mỗi người đứng một góc riêng biệt.
Tĩnh lặng vô cùng. Bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo đến lạ kỳ. Dẫu sao đây cũng là lần đầu tiên họ chính thức giáp mặt, mà anh lại còn là cấp trên trực tiếp, Vân Chiêu thực sự vẫn chưa biết phải cư xử thế nào cho phải. Đầu óc cô rối bời, nhiệm vụ ập đến quá nhanh khiến cô không kịp trở tay.
Thang máy nhanh chóng xuống đến tầng một.
Đinh.
Tạ Đồ là người đầu tiên bước ra ngoài, anh đi trước dẫn đường. Với đôi chân dài và sải bước mạnh mẽ như gió, anh nhanh chóng bỏ xa cô một khoảng. Lúc này, Hỏa Phượng trong thế giới tinh thần đang không ngừng gầm gào, khiến anh cảm thấy bực bội vô cớ.
Tạ Đồ cố nén cảm xúc, chủ động bước chậm lại chờ cô: "Nội thành có lối đi dành riêng cho nhiệm vụ đặc biệt. Đồ tác chiến của cô thì Thỏ Tử đã đi lĩnh giúp rồi, lát nữa cô ấy sẽ đưa cho cô."
Vân Chiêu khẽ gật đầu: "Vậy có thể cử người ghé qua Phố Đông Tam, nhắn giúp tôi một tiếng với người trong trấn được không?" Cô lo rằng nếu tối nay mình không về, mọi người chắc chắn sẽ rất sốt ruột.
"Được." Tạ Đồ đáp lời, rồi tùy tay gọi một lính gác thuộc đội hộ vệ tới.
Vân Chiêu dặn dò khẽ khàng vài câu. Người lính gác nọ gật đầu nhận lệnh, lập tức chạy nhanh về phía khu ngoại thành để chuyển lời giúp cô.
Kể từ đó, không ai nói thêm lời nào nữa. Tạ Đồ dẫn cô nhanh chóng đi tới lối ra của đường hầm đặc biệt, nơi một chiếc xe bọc thép hạng nặng màu đen đã nổ máy chờ sẵn. Toàn bộ thành viên đội Linh đang đứng trước mũi xe, bận rộn kiểm tra vũ khí và các trang thiết bị trên xe lần cuối.
Đoạn Tích thấy đội trưởng dẫn theo thành viên mới đi tới, vừa định mở miệng nói gì đó đã bị Tạ Đồ cắt ngang: "Nhiệm vụ khẩn cấp, lên xe trước đã."
Cả nhóm lập tức vội vàng leo lên xe. Đào Hạo Hạo đẩy mạnh cửa, để lộ không gian bên trong chiếc xe bọc thép. Đó là một khoang xe rộng rãi nhưng được bố trí vô cùng chặt chẽ; hai bên thành xe là những giá để đồ ngăn nắp, treo đầy các loại vũ khí và công cụ tác chiến. Những dãy đồng hồ đo và màn hình điều khiển tỏa ra ánh sáng xanh thẳm huyền ảo.
Giữa xe là mấy chiếc ghế gập, các đội viên nhanh chóng ổn định chỗ ngồi và thắt dây an toàn. Thỏ Tử chỉ tay vào chỗ trống bên cạnh, vẫy tay gọi Vân Chiêu: "Dẫn đường Vân, mau lên đây, đồ tác chiến của chị em đang giữ này."
Vân Chiêu làm theo lời cô. Chiếc xe bọc thép hạng nặng có gầm rất cao, so với những lính gác mình đồng da sắt, động tác leo lên xe của cô có vẻ hơi chật vật. Thỏ Tử thấy vậy liền nhanh tay kéo cô một phen.
Tạ Đồ đứng bên ngoài quan sát, gương mặt không chút biểu cảm dư thừa. Đợi cô ngồi vững, anh mới mở cửa ghế phụ phía trước bước lên. Đoạn Tích phụ trách cầm lái, sau khi nhập tọa độ định vị liền nhanh chóng khởi động xe. Đội hộ vệ trực hầm đặc biệt nhấn nút mở cánh cửa kim loại dày nặng, chiếc xe bọc thép lao vút đi...
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh trên con đường núi. Vì lệnh triệu tập quá đột ngột, toàn đội Linh hầu như chưa kịp chuẩn bị gì.
Tống Lương ngồi đối diện Vân Chiêu, tay thao tác trên máy tính, lên tiếng: "Đội trưởng, tài liệu từ tổ đo lường đã gửi tới rồi."
Tạ Đồ đáp gọn lỏn: "Đọc đi."
Tống Lương báo cáo: "Dữ liệu phân tích cho thấy Khu Ô Nhiễm số 88 có nồng độ ô nhiễm phân bổ theo thời không cực kỳ phức tạp, không hề khuếch tán đồng nhất. Vật chất đen đang có xu hướng tăng vọt liên tục. Hiện phạm vi khuếch tán đã vượt quá 30km, đạt mức kỷ lục trong lịch sử giám sát khu vực này. Ngoài ra, mức độ ưu tiên của nhiệm vụ đã tăng lên cấp Đỏ, độ nguy hiểm tạm định là 4 sao."
Ngón tay Tống Lương gõ phím liên hồi, ngữ tốc nhanh hơn: "Tổ tình báo đang tổng hợp thêm thông tin từ căn cứ Lê Minh gửi sang. Mọi hoạt động chi viện lần này sẽ do Lê Minh phụ trách, lực lượng của họ vẫn đang đóng quân vòng ngoài, chúng ta tới nơi sẽ có người tiếp ứng ngay lập tức."
Vân Chiêu im lặng lắng nghe. Chẳng hiểu gì cả...
"Đội trưởng Giang gặp chuyện sao?!" Đào Hạo Hạo kinh hãi thốt lên.
Đó là Lính gác cấp S lừng lẫy ngang hàng với đội trưởng nhà mình. Một khu Ô nhiễm có thể khiến Giang Mục gặp nạn, liệu có chắc chỉ ở mức 4 sao không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
