“Thì ra là ngươi, thì ra là ngươi ha ha ha, cuối cùng cũng để ta tìm thấy ngươi rồi!”
Xà Nữ đột nhiên cười lớn, ánh mắt nhìn Tống Mang tràn ngập oán hận: “Thì ra chính ngươi, tên đồ tể này đã chặt đầu ta, ta muốn ngươi chết không được tử tế!”
Tống Mang nheo mắt, quay sang nhìn về phía bà chủ quán trọ và Tiểu Nha.
Hai con quỷ dị này mặc dù ôm chặt lấy nhau, ra vẻ rất sợ hãi, nhưng trong mắt lại lộ rõ sự hả hê.
Quả nhiên, chuỗi xương rắn là thứ Xà Nữ cần, nhưng hoàn toàn không phải là vật phẩm qua ải gì cả!
Lấy chuỗi xương rắn ra, ngược lại sẽ khiến Xà Nữ phát điên, vẫn sẽ giết chết người chơi.
Dù sao thì Xà Nữ giết người chơi rồi rời đi, xét theo một ý nghĩa nào đó cũng coi như là rời đi.
Sự trả thù của Xà Nữ.
Đây chính là sự trả thù của Xà Nữ.
Vậy nên, đây là một cửa chết, cho dù có tìm được chuỗi xương rắn hay không, kết cục vẫn là cái chết!
Tuy nhiên…
Môi Tống Mang thoáng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Đằng nào cũng chết,
Chẳng bằng chơi một vố lớn.
“Rầm…”
Tiếng động lớn lại vang lên.
Toàn bộ cơ thể Xà Nữ chui vào trong quán trọ, hình dáng nửa người nửa rắn biến mất, hóa thành hình dạng một con rắn hoàn chỉnh, điên cuồng lao về phía Tống Mang.
Tống Mang linh hoạt né tránh.
Hiện trường nhanh chóng trở nên hỗn loạn, hai người khác không có thân thủ nhanh nhẹn như cô, nên đã bị Xà Nữ nuốt chửng ngay tại chỗ.
Thấy cảnh này, bà chủ quán trọ cũng không diễn kịch nữa, đứng dậy nói: “Lô thức ăn này tiêu hao hơi nhanh đấy, Tiểu Nha, chúng ta cùng chào đón vị khách mới nào.”
Kết quả bà ta vừa dứt lời, lại thấy Tiểu Nha lộ vẻ mặt kinh hoàng: “Mẹ, cô ta… cô ta…”
“Cô ta làm sao?”
“Cô ta hủy chuỗi xương rắn rồi!”
“Cái gì!”
Bà chủ quán trọ ngoắt đầu nhìn về phía Tống Mang, liền thấy cô ngay trước mặt Xà Nữ bóp nát chuỗi xương rắn, rồi ném một nắm bột phấn vào mặt ả.
Bà chủ quán trọ lập tức phát ra tiếng hét đầy kinh hãi: “Sao cô không đưa chuỗi xương rắn cho ả!”
“Tại sao tôi phải đưa cho cô ta? Nếu cô ta đã nghĩ là tôi hại cô ta, chặt đầu cô ta làm chuỗi xương rắn, vậy thì tôi sẽ làm kẻ ác đến cùng luôn, trực tiếp hủy luôn chuỗi xương rắn cho xong.”
Tống Mang bất ngờ lao nhanh tới, trốn sau lưng bà chủ quán trọ, nhe răng cười với bà ta: “Bà chủ, như vậy tôi chết cũng không oan, bà nói xem có đúng không?”
Khuôn mặt bà chủ quán trọ vặn vẹo muốn phát điên: “Chết chắc rồi, chết chắc rồi! Cô muốn hại chết tất cả chúng tôi sao! Đồ sao chổi nhà cô!”
Tống Mang: “Tôi thấy chết cũng tốt đấy chứ, cuộc sống của các người ở đây còn sung túc hơn cả người bình thường bên ngoài nữa. Mọi người làm việc ở đây được trả bao nhiêu lương thế?”
Bà chủ quán trọ: ?
Tống Mang: “Quán trọ còn thiếu người không? Đợi tôi chết rồi, có cho tôi làm bà chủ được không?”
Bà chủ quán trọ: ?
Người này có bệnh à!
Đúng lúc này.
Cách đó không xa vang lên tiếng thét chói tai thê lương của Xà Nữ: “Á á á, hủy rồi, xương sọ rắn hủy rồi! Cơ thể của ta vĩnh viễn không thể phục hồi được nữa! Ta muốn bắt tất cả các ngươi xuống địa ngục!”
Cơ thể Xà Nữ phình to gấp hai ba lần ngay tại chỗ, trên người còn tỏa ra từng đợt sương máu đặc sệt vô cùng đáng sợ.
Lờ mờ, Tống Mang nhìn thấy trong màn sương máu, bên cạnh đầu của Xà Nữ có mấy cái bóng rắn bị chặt đầu đang ngoằn ngoèo uốn éo.
Không chỉ có một con yêu tinh rắn sao?
Không đúng.
Tống Mang lại chú ý tới nửa thân dưới của Xà Nữ.
Quả thật chỉ có một cơ thể.
Một cơ thể, mấy cái đầu rắn, ả ta đây là… ả ta chính là hung thú thượng cổ Cửu Đầu Xà sao!
Rầm…!
Còn chưa đợi Tống Mang kịp phản ứng, Xà Nữ đã trực tiếp hất tung mái nhà của quán trọ bay đi, cái bóng rắn khổng lồ che khuất bầu trời cuộn mình phía trên quán trọ.
“Các ngươi đều đáng chết!”
Xà Nữ há cái miệng khổng lồ ra, màn sương máu lan tỏa trong quán trọ liền cuốn theo Tống Mang cùng những quỷ hồn khác, kéo họ bay vào miệng ả.
Tống Mang níu chặt lấy bà chủ quán trọ bên cạnh, lớn tiếng hỏi: “Bà chủ, Xà Nữ phát điên rồi, làm sao bây giờ? Chúng ta sắp bị ăn thịt rồi!”
Bà chủ quán trọ tức tối mắng mỏ: “Còn không phải do cô làm ra chuyện tốt sao, đừng có kéo tôi! Buông ra!”
“Không được đâu, tôi sợ lắm.”
Bà chủ quán trọ vốn muốn đẩy kẻ gây rắc rối là Tống Mang lên phía trước, để Xà Nữ nuốt chửng cô trước tiên, nhưng Tống Mang lại dùng cả tay lẫn chân bám chặt lấy bà ta như một con lười.
“Cô…!”
Bà chủ quán trọ tức đến mức suýt hộc máu.
Bà ta thấy Tiểu Nha sắp bị Xà Nữ nuốt chửng, đành phải kéo Tống Mang cùng xông tới, sau đó giơ ngọn đèn dầu trong tay lên trước mặt Xà Nữ.
“Xà Nữ, ngươi phá vỡ quy củ rồi, mau rời đi, nếu không thần linh sẽ không tha thứ cho ngươi!”
Bà chủ quán trọ mở nắp đèn dầu ra.
Luồng ánh sáng vàng thần thánh và mạnh mẽ đó lại xuất hiện, cái bóng rắn màu xanh lục trong đèn dầu thì bơi lượn quanh quán trọ, nhanh chóng xua tan sương máu của Xà Nữ.
“Á!”
Xà Nữ phát ra một tiếng hét thảm thiết, cái bóng khổng lồ lập tức thu nhỏ lại, từ trên không rơi xuống.
Ả khôi phục lại hình dáng nửa người nửa rắn, sợ hãi nhìn ngọn đèn dầu trong tay bà chủ quán trọ, nửa thân dưới bằng đuôi rắn điên cuồng vẫy vẫy, chạy trốn vào khu rừng rậm bên ngoài quán trọ.
Xà Nữ đã rời đi.
Tống Mang, bà chủ quán trọ, Tiểu Nha, cùng những ác quỷ khác trong quán trọ đều rơi lộn nhào trở lại bên trong.
Bà chủ quán trọ nhìn quán trọ giờ đây hệt như một đống đổ nát, ngoài cười nhưng trong không cười mà nhìn Tống Mang nói: “Quý khách, cô thật sự đã làm một chuyện tốt đấy!”
Tống Mang mỉm cười: “Cảm ơn đã khen nha.”
Bà chủ quán trọ cố đè nén cơn giận: “Cô đã tìm được thứ Xà Nữ cần, lại chưa bị ăn thịt, cô qua ải rồi.”
Tống Mang kinh ngạc: “Vậy sao tôi vẫn chưa rời khỏi quán trọ?”
Bà chủ quán trọ nhìn về phía khu rừng bên ngoài đáp: “Cô cần tự mình đi bộ ra ngoài. Băng qua khu rừng bên ngoài kia, cô sẽ có thể hoàn toàn rời khỏi nơi này.”
“Được thôi.”
Tống Mang liền quay người bước ra ngoài quán trọ.
Ngay khoảnh khắc cô quay đi, khuôn mặt bà chủ quán trọ bỗng lạnh lẽo hẳn, trong mắt đầy sát ý thâm độc.
Tống Mang rời đi, Ngân Điệp liền cầm điện thoại đi theo cô, buổi phát trực tiếp vẫn đang diễn ra.
[Vừa nãy làm tôi sợ muốn rớt tim luôn, tôi còn tưởng chị phú bà tèo rồi chứ! Xà Nữ thật sự quá đáng sợ, tôi cảm giác đây không chỉ ở mức độ lệ quỷ đâu!]
[Thảo nào những người trước kia đều chết, hóa ra tìm được thứ Xà Nữ cần thì vẫn phải bỏ mạng!]
[Bây giờ như này là qua ải rồi sao? Sao cứ thấy cách qua ải này kì kì vậy nhỉ?]
[Tôi thấy chắc chắn có lừa đảo, bà chủ quán trọ đang trêu đùa mọi người đấy! Chủ phòng mau quay lại đi!]
Ngân Điệp nhìn lướt qua màn hình bình luận, nhắc nhở Tống Mang: “Chủ nhân, bà chủ có thể đã nói dối. Vừa nãy Xà Nữ bỏ chạy, chính là trốn vào khu rừng đó, chị đừng qua đó.”
“Không sao.”
Tống Mang hờ hững buông một câu, rồi tiếp tục đi về phía khu rừng tối tăm.
[Không phải chứ, cô ấy đang làm gì vậy? Tìm đường chết à?]
[Tôi cũng không hiểu nổi, cách qua ải mà bà chủ quán trọ nói rõ ràng có vấn đề, sao cô ấy lại tin thật vậy?]
[Chị phú bà mau quay lại đi! Chị đừng chết nhé, tôi còn muốn chơi game cùng chị để kiếm tiền nữa!]
Tống Mang đi tới ven rừng, bên trong có một cái bóng rắn khổng lồ lướt qua.
Giọng nói lạnh lẽo khát máu của Xà Nữ truyền tới: “Ngươi còn dám tới đây? Tìm chết!”
Cái bóng rắn trong rừng lập tức xuất hiện ngay trước mắt Tống Mang, há cái miệng đầy máu về phía đầu cô.
Ngay lúc Xà Nữ chuẩn bị cắn đứt đầu cô, Tống Mang bất chợt rút chuỗi xương rắn ra.
Động tác của Xà Nữ dừng phắt lại.
Tống Mang cất tiếng: “Chuỗi xương rắn vẫn chưa bị hủy. Thực ra trong lòng cô hẳn là rất rõ, chuỗi xương rắn không phải do tôi làm, người đồ tể thực sự không phải là tôi. Tôi giúp cô lấy lại đồ thuộc về cô, cô giúp tôi rời đi, thế nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
