"Thủy Nhi, ta tới tạm biệt muội, lát nữa ta phải rời đi với đường tỷ của muội."
Vân Nhược Thủy cắn cắn môi, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mù: "Vô Ngôn ca ca, vậy bao giờ huynh trở về?"
"Ta sẽ mau chóng trở về!" Vô Ngôn duỗi tay xoa xoa đầu Vân Nhược Thủy, trong mắt toàn là dịu dàng: "Muội phải ở đây chờ ta!"
Vân Nhược Thủy mỉm cười, nụ cười tươi sáng rạng ngời, giống như ánh mặt trời rạng rỡ chiếu sáng lòng người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)