Hồng Lăng nhắm mắt lại, rất lâu sau ông mới mở mắt ra, đau thương trong mắt chỉ tăng thêm chứ chẳng nguôi được phần nào. Hồng Lăng nhìn xác con gái mình lẳng lặng nằm yên trên đất.
Ông đi đến cạnh xác con gái, ngồi xổm xuống, vươn tay vuốt vuốt gương mặt đã mất hết huyết sắc của Hồng Loan.
"Chuyện này không thể trách các người, muốn trách thì phải trách đám người Tần gia tán tận lương tâm kia."
Dù chìm trong đau thương, nhưng Hồng Lăng vẫn còn giữ được lý trí.
Ông biết chuyện gì không thể oán trách người Vân gia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)