Tư lệnh lúc này mới hài lòng rời đi, tuy đã lớn tuổi nhưng nói ông đi đứng mạnh mẽ, uy phong cũng không ngoa.
Trưởng tàu lại nói: “Đồng chí Cố, lần này cô thật sự đã lập công lớn, không chỉ giúp công an phá án mà còn giúp Tư lệnh tìm lại được đồ bị mất. Đến lúc đó công an cũng sẽ thưởng cho cô một khoản tiền đó!”
Cố Thanh Chanh cảm thấy mình gặp may rồi: “Nhiều tiền như vậy là khoảng bao nhiêu ạ?”
“Chắc khoảng hai trăm đồng? Tôi cũng không chắc lắm, chuyện này ảnh hưởng khá lớn, chắc là có hai trăm đồng.”
Cố Thanh Chanh thấy có tiền là được, chào tạm biệt trưởng tàu rồi rời đi.
…
Ra khỏi ga tàu, Cố Thanh Chanh đi đến nhà họ Lục theo trí nhớ của nguyên chủ.
Nhà họ Lục ở trung tâm thành phố, còn ga tàu ở ngoại ô, hai nơi cách nhau khá xa.
Cô bắt xe buýt trước, sau đó lại gọi một chiếc taxi, tổng cộng mất ba tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến được nhà họ Lục.
Giờ phút này, Cố Thanh Chanh đứng dưới biệt thự nhà họ Lục, ngước nhìn từ dưới lên.
Biệt thự nhà họ Lục cao bốn tầng, phong cách Trung Hoa điển hình, cánh cổng lớn màu đỏ son mang lại cảm giác áp bức, ánh mặt trời trắng chiếu lên trên, những bức phù điêu tinh xảo lấp lánh rực rỡ.
Thảo nào bị người ta gọi là Lục triệu phú.
Cố Thanh Chanh gõ cổng, người phát hiện ra cô là một ông cụ gần năm mươi tuổi.
“Cô tìm ai?”
Cố Thanh Chanh lập tức tự giới thiệu: “Chào ông, cháu là Cố Thanh Chanh, là vợ chưa cưới của Lục Thời Yến, phiền ông thông báo một tiếng ạ.”
Ông cụ vừa nghe là vợ chưa cưới của cậu chủ nhà mình, ông còn chẳng thèm kiểm tra, lập tức mở cổng, chỉ sợ mình chậm trễ một chút sẽ doạ vợ cậu chủ chạy mất!
“Hoá ra là vợ chưa cưới của cậu chủ, mời cô vào trong, cậu chủ và phu nhân đều đang ở nhà đó.”
Cố Thanh Chanh không ngờ vào dễ dàng như vậy, cô có hơi thụ sủng nhược kinh.
Theo ông cụ vào đến sảnh chính, ông cụ sảng khoái hét lên: “Cậu chủ, vợ cậu đến rồi!”
Anh có vợ từ bao giờ?
Lục Thời Yến bất đắc dĩ đáp một tiếng: “Chú Vương…”
Cố Thanh Chanh cũng thấy khó xử, ông cụ gác cổng của nhà giàu các người đều cởi mở vậy sao?
Chuyện này hơi khó nói, Cố Thanh Chanh không ngờ lần đầu gặp mặt lại xấu hổ thế này, cô da mặt mỏng, hơi cúi mặt xuống.
Đúng lúc này, mẹ Lục nghe thấy tiếng động trong phòng khách, bèn ló đầu ra.
“Yến Nhi, chú Vương của con vừa nói ai đến thế?”
Lục Thời Yến bất đắc dĩ nói: “Chú ấy nói vợ con đến.”
Mẹ Lục: …
Cố Thanh Chanh: …
Hoá ra cả nhà các người đều cởi mở ghê.
“Cái gì?”, câu này làm mẹ Lục kích động muốn hỏng, con trai bà hai năm nữa là ba mươi tuổi rồi, đến giờ một đối tượng cũng không có, phương diện kia lại cực kỳ lãnh đạm, bà còn nghi ngờ nó phải ở vậy cả đời.
Mẹ Lục vội vàng hớn hở chạy ra, sau đó nhìn thấy gương mặt của Cố Thanh Chanh, bà lập tức nhận ra.
Giống hệt người bạn thân hồi đó của mình như tạc từ một khuôn.
Mẹ Lục nắm lấy tay Cố Thanh Chanh: “Con là con gái của Kiều Kiều?”
Cố Thanh Chanh gật đầu: “Vâng ạ, thưa dì.”
“Ối chà! Con để dì đợi lâu quá! Sao đến nhà mà không báo trước một tiếng, một cô gái nhỏ như con từ Đế Đô đến thành phố Giang đâu có dễ dàng gì?”
“Không sao đâu dì, trên đường cũng thuận lợi ạ.”
Cố Thanh Chanh không tán gẫu nữa, cô lấy món quà mình mang đến: “Dì ơi, con từ Đế Đô đến, cũng không biết dì thích gì, con có mang cho dì một chiếc váy, hy vọng dì thích ạ.”
Mẹ Lục nói: “Con đến là được rồi, còn mang quà gì chứ?”
Ánh mắt bà nhìn Cố Thanh Chanh, nhưng lại bị chiếc váy trắng trên tay cô làm cho kinh ngạc.
Chiếc váy này, nói là đám mây trắng tinh khôi cũng không quá lời, những nếp gấp được thiết kế tỉ mỉ, kiểu dáng đầy sáng tạo hiện ra trước mắt bà, không nhiễm một hạt bụi, mẹ Lục đã có thể tưởng tượng ra mặc chiếc váy này lên sẽ thướt tha thoát tục đến nhường nào!
Phụ nữ mà, ai cũng yêu cái đẹp, đặc biệt là người phụ nữ ở đỉnh kim tự tháp như mẹ Lục, thứ tốt nào mà chưa từng thấy.
Vừa nhìn là biết người sành hàng, nụ cười trên mặt không thể che giấu: “Thanh Chanh à, bộ váy này đẹp quá, dì thực sự rất thích!”
Cố Thanh Chanh gật đầu: “Dì thích là tốt rồi ạ.”
“Rất rất thích luôn đó!”
Cố Thanh Chanh bị mẹ Lục chọc cười, cô lại chuyển tầm mắt sang Lục Thời Yến.
Lúc này cô mới có cơ hội quan sát kỹ vị hôn phu này của mình.
Lục Thời Yến lúc này đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng, phô bày hoàn hảo vóc dáng vai rộng eo hẹp, đôi chân rắn rỏi, mạnh mẽ được bọc trong chiếc quần tây đen, chân mang một đôi giày da đen, trên sống mũi còn đeo một cặp kính gọng vàng, toàn thân đều toát ra hơi thở hormone!
Cố Thanh Chanh không ngờ vị hôn phu này của mình lại quyến rũ đến thế!
Để che giấu bản chất mê trai của mình, Cố Thanh Chanh vội dời mắt đi, cô lấy món quà chuẩn bị cho Lục Thời Yến ra.
“Lần đầu gặp mặt, em chọn cho anh một chiếc đồng hồ, hy vọng anh thích.”
Lục Thời Yến lịch sự nhận lấy từ tay Cố Thanh Chanh, giọng điệu không có nhiều thay đổi.
“Cảm ơn.”
Mẹ Lục đứng sau hai người, càng nhìn càng hài lòng, hai người này đứng cạnh nhau đúng là trời sinh một cặp.
Hôn ước mình định ra lúc trước quả nhiên không sai!
Bà vội nói: “Hôm nay Thanh Chanh lần đầu đến nhà mình, mẹ đi nấu cơm trước, Yến Nhi, con nói chuyện với Thanh Chanh một lát nhé, lát nữa ba con và ông nội con sắp về rồi, hôm nay chúng ta sẽ ăn một bữa cơm nhà thật vui vẻ!”
Lục Thời Yến đáp một tiếng: “Con biết rồi mẹ.”
Chú Vương lúc này cũng biết ý quay lại gác cổng.
Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại Cố Thanh Chanh và Lục Thời Yến.
Bình thường Cố Thanh Chanh cũng khá hoạt ngôn, lúc mắng người thì miệng lưỡi lanh lẹ hơn bất cứ ai, nhưng bây giờ người ngồi đối diện là vị hôn phu của mình, hai người hoàn toàn không hiểu gì về nhau, cô không biết nên nói gì cho phải.
Lục Thời Yến cũng vậy, anh độc thân từ trong trứng đến nay đã 28 năm, đây là lần đầu tiên có người được gọi là vợ mình.
Cảm giác này hơi đặc biệt… nhưng hình như anh cũng không ghét.
Cứ như vậy, hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau mười phút, Cố Thanh Chanh bắt đầu thử tìm chủ đề để nói.
“Xin chào, em tên là Cố Thanh Chanh.”
“Lục Thời Yến.”
“Em lớn lên ở Đế Đô từ nhỏ, đây là lần đầu tiên em đến thành phố Giang.”
“Ừ, anh biết.”
“Em vừa tròn hai mươi hai tuổi chưa được hai tháng.”
“Ừ, anh năm nay hai mươi tám tuổi.”
“Hai mươi tám tuổi? Vậy là lớn hơn em sáu tuổi.”
Nghe vậy, sắc mặt người đàn ông tối sầm lại trong giây lát:
“Em chê tôi già?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
